Phật giáo vào Việt Nam khoảng hai nghìn năm trước. Nhưng người ở đây đã ăn uống theo một lối riêng từ lâu trước đó.
Đi chùa thì thắp nhang. Nhưng nhang có chay không, và cây nhang rẻ tiền có gì trong đó?
Tương, dưa, cà, mắm — mọi thứ lên men của bếp Việt đều cần một cái vại sành. Đồ đựng quyết định được nấu cái gì.
Để lấy được sợi tơ liền, con nhộng trong kén phải chết. Đây là chỗ mà người ăn chay không nên tránh nhìn.
Ai cũng biết mì Quảng. Ít người biết cái tô được coi là chuẩn mực của nó đến từ một làng nhỏ bên sông Thu Bồn.
Lãnh Mỹ A nhuộm bằng trái mặc nưa, nhúng phơi hàng trăm lượt. Đây là kỹ thuật gần như không nơi nào khác có.
Tour miệt vườn Cái Bè đưa khách vào các lò thủ công. Điều ít ai để ý: gần như mọi thứ làm ở đó đều chay.
Để lấy được sợi tơ liền, người ta phải luộc kén khi con nhộng còn sống. Người ăn chay có mặc lụa không?
Bánh tráng Trảng Bàng phải đem ra phơi lúc hai ba giờ sáng để hứng sương. Và đĩa rau ăn kèm có tới mấy chục loại lá.
Hủ tiếu, bánh canh, bánh xèo, bánh bò — tất cả đứng trên một thứ nguyên liệu, và Sa Đéc là nơi làm ra nó.
Bún Song Thằn làm hoàn toàn từ đậu xanh, năm ký đậu mới ra một ký bún. Đây là món chay quý mà ít người biết tới.
Bát Tràng làm bát đĩa, nhưng thứ nuôi làng lâu nhất là đồ thờ cúng. Và đồ thờ thì gắn chặt với mâm lễ chay.

Chuỗi tiệm bánh mì chay thượng hạng tại TP.HCM. Công thức thuần chay, rau tươi mỗi ngày, năm tiệm mở 24h kể cả chủ nhật và ngày lễ. Miễn phí giao đơn từ 500.000đ trong bán kính 5km.
