Tân Châu là thị xã của An Giang, nằm ngay chỗ sông Tiền chảy vào Việt Nam, sát biên giới Campuchia. Nơi này nổi tiếng với một thứ lụa mà kỹ thuật làm ra nó gần như không nơi nào khác có.
Lãnh Mỹ A là loại lụa đen bóng, mặt vải mịn, sờ mát, và càng mặc càng bóng thay vì càng bạc.
Thời trước, đây là loại vải sang trọng bậc nhất Nam Bộ. Câu nói xưa: mặc lãnh Mỹ A là dấu hiệu của người khá giả.
Điều làm nó đặc biệt không phải sợi mà là cách nhuộm.
Mặc nưa là một loại cây cho quả nhỏ, tròn, màu xanh. Quả này chứa chất tạo màu đen khi gặp không khí.
Con số đáng nhớ: để nhuộm được một tấm lãnh, cần hàng chục ký quả mặc nưa và hàng trăm lượt nhúng phơi.
Vì thế lãnh Mỹ A đắt, và vì thế nghề này ngày càng ít người làm.
Bài Bắc Hà đã nói về nhuộm chàm của người Mông. Hai kỹ thuật có điểm chung và điểm khác:
| Nhuộm chàm | Nhuộm mặc nưa | |
|---|---|---|
| Nguyên liệu | Lá cây chàm | Quả mặc nưa |
| Cần lên men? | Có — nuôi vại chàm | Không — dùng nước quả tươi |
| Màu chuyển khi | Gặp không khí — oxy hoá | Gặp không khí và nắng |
| Số lần nhúng | Hàng chục | Hàng trăm |
| Màu ra | Xanh chàm | Đen bóng |
Điểm chung quan trọng nhất: cả hai đều là màu thực vật, và cả hai đều đòi hỏi thời gian và sự lặp lại — không có cách rút ngắn.
Bài Bắc Hà đã nói: người vùng cao nhuộm vải và nhuộm xôi bằng cùng một kho cây. Ở đây thì khác — mặc nưa chỉ dùng nhuộm vải, không ăn được.
Số hộ còn làm lãnh Mỹ A ở Tân Châu nay rất ít. Lý do là chuỗi quen thuộc:
Đây là câu chuyện đã gặp ở bài Lai Châu với bài thuốc người Dao, và ở bài Kon Tum với gỏi lá: tri thức và kỹ thuật mất đi không phải vì ai cấm, mà vì không còn ai làm.
Những năm gần đây có một số nhà thiết kế đưa lãnh Mỹ A vào thời trang cao cấp, và điều đó giúp nghề sống lại phần nào.
Nhắc lại điều đã nói kỹ ở bài Hà Đông: tơ tằm đòi hỏi luộc kén khi nhộng còn sống, nên người thuần chay không dùng lụa.
Điều đó đúng với lãnh Mỹ A: phần nhuộm hoàn toàn thực vật, nhưng phần sợi thì không.
Và cũng nhắc lại thái độ đã nói ở bài đó: đây không phải chuyện để so xem ai nghiêm hơn. Biết rồi chọn vẫn hơn không biết gì.
Gần Tân Châu, ở vùng Phú Tân, là làng Hoà Hảo — nơi Phật giáo Hoà Hảo được khai lập năm 1939, đã nói kỹ ở bài Chợ Mới.
Nhắc lại chốt nhanh: đây là tôn giáo tu tại gia, không cất chùa to, không tạc tượng — thờ tấm Trần Dà màu nâu đỏ; cúng bằng nước lã, hoa, nhang; không đốt vàng mã; và cúng chay tuyệt đối.
Vùng An Giang, Đồng Tháp vì thế là nơi ăn chay là chuyện thường ngày, quán chay có ở thị trấn nhỏ, và mạng lưới bếp cơm chay từ thiện dày nhất nước — điều đã nói ở bài Chợ Mới và bài Rạch Giá.
Tân Châu có cửa khẩu Vĩnh Xương — cửa khẩu đường sông, nơi tàu du lịch chạy tuyến TP.HCM - Phnom Penh qua lại.
Đây là tuyến du lịch đường sông quốc tế, với khách phần lớn là người nước ngoài đi tàu nhiều ngày trên sông Mê Kông.
Như đã nói ở bài Phú Quốc và bài Hội An: nhóm khách quốc tế có tỉ lệ ăn chay và thuần chay cao, và trên tàu thì họ được phục vụ, còn khi lên bờ đi chợ, đi làng nghề thì lại là chuyện khác.
Tung lò mò nhắc để biết: An Giang có cộng đồng Chăm Islam ở Châu Giang, Châu Phong gần Tân Châu, và món này là đặc sản của họ — làm từ thịt bò, vì người Chăm Islam kiêng thịt lợn, như đã nói ở bài Mỹ Sơn.
Vùng Tân Châu vì thế là nơi bốn cộng đồng sống cạnh nhau: Kinh, Hoa, Khmer và Chăm — với bốn quy tắc ăn khác nhau. Và như đã nói nhiều lần: món chay thuần thực vật là mẫu số chung duy nhất không loại ai.
Bánh Mì XANH tìm đối tác nhượng quyền ở các tỉnh thành — mô hình bánh mì chay 24 giờ, thực đơn gọn. Xem trang nhượng quyền Bánh Mì XANH.
Bằng nước trái mặc nưa — quả nhỏ màu xanh, giã nát vắt lấy nước. Nước ban đầu màu vàng nhạt, khi nhúng vải rồi phơi nắng thì gặp không khí chuyển dần sang đen.
Hàng trăm lượt nhúng - vắt - phơi, trong nhiều tuần tới vài tháng, và cần hàng chục ký quả mặc nưa cho một tấm lãnh. Sau đó còn đập vải bằng chày gỗ cho mặt vải mịn và bóng.
Chàm dùng lá và phải nuôi vại lên men, nhúng hàng chục lần, ra màu xanh chàm. Mặc nưa dùng nước quả tươi không cần lên men, nhúng hàng trăm lần, ra màu đen bóng. Cả hai đều là màu thực vật và đều cần thời gian, không có cách rút ngắn.
Quá tốn công, phụ thuộc thời tiết vì mưa là hỏng cả đợt, nguồn mặc nưa giảm do cây bị chặt bỏ, cạnh tranh với vải công nghiệp, và lớp trẻ không theo nghề.
Phần nhuộm hoàn toàn thực vật nhưng phần sợi là tơ tằm, mà làm tơ phải luộc kén khi nhộng còn sống. Người thuần chay không dùng lụa; với các nhóm khác thì tuỳ nguyên tắc mình giữ.
Bốn — Kinh, Hoa, Khmer và Chăm, với bốn quy tắc ăn khác nhau. Món chay thuần thực vật là mẫu số chung duy nhất không loại ai.
Ba mươi năm đón khách quốc tế đã để lại một thứ hiếm thấy ở Việt Nam: thực đơn ghi rõ món nào không có gì.
Phật giáo vào Việt Nam khoảng hai nghìn năm trước. Nhưng người ở đây đã ăn uống theo một lối riêng từ lâu trước đó.
Vùng sữa lớn nhất miền Bắc là nơi hợp nhất để hỏi: người ăn chay ở Việt Nam có uống sữa không?
Phần lớn tôn giáo dạy ăn chay bằng lời khuyên. Có một tôn giáo ở Tây Ninh ghi nó thành bậc, có số ngày cụ thể.

Chuỗi tiệm bánh mì chay thượng hạng tại TP.HCM. Công thức thuần chay, rau tươi mỗi ngày, năm tiệm mở 24h kể cả chủ nhật và ngày lễ. Miễn phí giao đơn từ 500.000đ trong bán kính 5km.
