Ăn chay và ẩm thực chay khắp ba miền: mỗi vùng đất một nếp ăn, một ngôi chùa, một món chay riêng. Loạt bài theo 63 tỉnh thành và các địa danh nổi tiếng.
Mọi lời khuyên về nấu chay đều giả định người đọc có một cái bếp. Hàng triệu người ở khu công nghiệp thì không.
Đê bao khép kín cho miền Tây thêm một vụ lúa. Nhưng nó cũng chặn luôn thứ đã nuôi đất suốt mấy nghìn năm.
Từ Đông Hà theo đường 9 lên Lao Bảo là sang Lào, đi tiếp nữa là Thái Lan. Thức ăn đi theo đường đó cả hai chiều.
Đậu phụ, tương, hồi, quế, tiêu — không thứ nào tự nhiên có mặt trong bếp Việt. Chúng đi vào bằng đường buôn.
Rau thì trồng lại, cá thì đẻ tiếp, muối thì biển làm hoài. Than thì không. Một thành phố sống bằng thứ như thế phải tính đường khác.
Đất đỏ bazan không tự nhiên mà có. Nó là tro và dung nham của những ngọn núi lửa đã tắt hàng triệu năm.
Một cửa biển sống bằng cá. Nhưng phần lớn người ở đó không đi biển — họ làm đá, vá lưới, chở dầu, bốc hàng.
Loạt bài này đã nói nhiều về chay nhà Phật. Có một truyền thống kiêng thịt lớn khác ở Việt Nam mà chưa nhắc tới.
Để lấy được sợi tơ liền, con nhộng trong kén phải chết. Đây là chỗ mà người ăn chay không nên tránh nhìn.
Chu Văn An, Nguyễn Trãi, Trần Nguyên Đán — ba người ở ba thời, cùng bỏ triều đình về Côn Sơn. Họ tìm cái gì ở đó?
Ai cũng biết mì Quảng. Ít người biết cái tô được coi là chuẩn mực của nó đến từ một làng nhỏ bên sông Thu Bồn.
Mỹ Sơn là di tích. Tháp Po Klong Garai thì khác — người ta vẫn leo lên đó cúng, mỗi năm một lần, cho tới bây giờ.

Chuỗi tiệm bánh mì chay thượng hạng tại TP.HCM. Công thức thuần chay, rau tươi mỗi ngày, năm tiệm mở 24h kể cả chủ nhật và ngày lễ. Miễn phí giao đơn từ 500.000đ trong bán kính 5km.
