Chí Linh là thành phố phía bắc Hải Dương, nơi có quần thể Côn Sơn - Kiếp Bạc — Di tích quốc gia đặc biệt, gồm chùa Côn Sơn, đền thờ Nguyễn Trãi, đền thờ Chu Văn An và đền Kiếp Bạc thờ Trần Hưng Đạo.
Côn Sơn có một điểm lạ: ba nhân vật lớn của lịch sử Việt Nam, sống ở ba giai đoạn khác nhau, đều chọn lui về đây.
Côn Sơn ca mở đầu bằng những câu đã thành quen thuộc: suối chảy nghe như đàn cầm, đá rêu phủ ngồi như chiếu êm, rừng thông mọc dày nằm nghỉ dưới bóng, trúc râm mát thì ngâm thơ.
Đọc kỹ thì thấy bài thơ không tả cảnh đẹp. Nó tả một danh sách những thứ không phải mua: tiếng suối thay đàn, đá thay chiếu, bóng thông thay nhà, bóng trúc thay lọng.
Đó là điểm chính. Người ta lui về núi không phải vì núi đẹp, mà vì ở đó cần rất ít. Và cần ít thì khó bị mua chuộc, khó bị ép.
Chu Văn An từ quan vì không chém được bảy kẻ nịnh thần. Nguyễn Trãi lui về vì triều đình không còn chỗ. Cả hai đều chọn cùng một chỗ, và cùng một cách sống.
Loạt bài này cẩn thận không biến ăn chay thành chuyện đạo đức cao siêu. Nhưng ở đây có một liên hệ đáng nói và nó không phải là kiểu nói đạo lý.
Sống đạm bạc và giữ được mình là hai chuyện nối nhau bằng một cơ chế rất thực tế: người cần ít thì có ít thứ để mất.
Đây không phải phát minh của Nho gia hay nhà Phật. Nó là quan sát mà bất cứ ai cũng kiểm chứng được. Nho học gọi là an bần lạc đạo; nhà Phật gọi là thiểu dục tri túc; và hai bên tới đó bằng hai đường khác nhau.
Chỗ khác nhau đáng nêu, vì loạt bài đã lập nguyên tắc ở bài Kim Sơn rằng phải hỏi một điều kiêng là kiêng vì cái gì:
Cùng một nếp sống, hai lý do. Và ở Việt Nam thì hai cái này trộn vào nhau từ rất lâu — chùa Côn Sơn thờ Phật, đền cạnh đó thờ một nhà Nho, khách tới thì lễ cả hai.
Kiếp Bạc thờ Trần Hưng Đạo, tại chính nơi ông đặt đại bản doanh trong các cuộc kháng chiến chống Nguyên Mông thế kỷ 13.
Lễ hội Kiếp Bạc vào tháng 8 âm lịch — theo ngày giỗ của ông — là một trong những lễ hội lớn nhất miền Bắc, gắn với câu ca dân gian "Tháng Tám giỗ Cha, tháng Ba giỗ Mẹ" (Cha là Trần Hưng Đạo ở Kiếp Bạc, Mẹ là Mẫu Liễu Hạnh ở Phủ Giầy).
Loạt bài đã nói ở bài Nam Định và bài Phủ Giầy về tín ngưỡng thờ Mẫu; Kiếp Bạc là vế còn lại của cặp đó.
Về ăn uống, lễ hội lớn thì kéo theo nhu cầu cơm chay lớn — và như đã nói ở bài Yên Tử, bài Chùa Hương, bài Bái Đính: mùa lễ hội là lúc cơm chay bán chạy nhất, và cũng là lúc chất lượng dễ tụt nhất, vì làm nhiều quá.
Bánh đậu xanh đáng lưu ý riêng: công thức truyền thống dùng mỡ lợn, còn nhiều nhà sản xuất hiện nay chuyển sang dầu thực vật. Cùng một hộp bánh nổi tiếng, hai công thức khác nhau — đọc thành phần, đừng suy từ tên.
Đây là bẫy lặp lại ở khắp loạt bài: bánh pía Sóc Trăng có loại trứng muối, bánh gai có loại mỡ, quy linh cao cổ truyền có bột mai rùa. Bánh trái không tự nhiên là chay chỉ vì trông giống đồ ngọt thực vật.
Mùa hội Côn Sơn (tháng Giêng) và Kiếp Bạc (tháng 8 âm) kéo khách rất đông, và họ đi theo nhịp quen của hành hương miền Bắc: xe rời Hà Nội từ 4-5 giờ sáng để tới nơi lúc mở cửa.
Cùng khoảng trống đã ghi ở Yên Tử, Chùa Hương, Bái Đính, Phủ Giầy: người đi lễ ăn chay thì bữa đầu tiên trong ngày rơi vào lúc chưa hàng quán nào mở.
Bánh Mì XANH tìm đối tác nhượng quyền ở các tỉnh thành — mô hình bánh mì chay 24 giờ, thực đơn gọn. Xem trang nhượng quyền Bánh Mì XANH.
Chu Văn An từ quan sau khi dâng sớ xin chém bảy kẻ nịnh thần không được chấp thuận; Trần Nguyên Đán về dựng Thanh Hư động cuối thời Trần; Nguyễn Trãi về ở những quãng lui khỏi triều và viết Côn Sơn ca tại đây.
Không tả cảnh đẹp, mà tả một danh sách những thứ không phải mua: tiếng suối thay đàn, đá rêu thay chiếu, bóng thông thay nhà, bóng trúc thay lọng.
Không phải vì núi đẹp, mà vì ở đó cần rất ít. Người cần ít thì có ít thứ để mất, nên khó bị mua chuộc, khó bị ép.
Nho sống đạm bạc để giữ khí tiết, tức để làm người ngay trong xã hội. Phật sống ít ham muốn để bớt khổ, vì chính mình và vì chúng sinh. Cùng một nếp sống, hai lý do.
Cha là Trần Hưng Đạo, giỗ ở Kiếp Bạc tháng 8 âm lịch; Mẹ là Mẫu Liễu Hạnh, giỗ ở Phủ Giầy tháng 3 âm lịch.
Tuỳ loại. Công thức truyền thống dùng mỡ lợn, nhiều nhà sản xuất hiện nay chuyển sang dầu thực vật. Phải đọc thành phần, đừng suy từ tên.
Ba mươi năm đón khách quốc tế đã để lại một thứ hiếm thấy ở Việt Nam: thực đơn ghi rõ món nào không có gì.
Phật giáo vào Việt Nam khoảng hai nghìn năm trước. Nhưng người ở đây đã ăn uống theo một lối riêng từ lâu trước đó.
Vùng sữa lớn nhất miền Bắc là nơi hợp nhất để hỏi: người ăn chay ở Việt Nam có uống sữa không?
Phần lớn tôn giáo dạy ăn chay bằng lời khuyên. Có một tôn giáo ở Tây Ninh ghi nó thành bậc, có số ngày cụ thể.

Chuỗi tiệm bánh mì chay thượng hạng tại TP.HCM. Công thức thuần chay, rau tươi mỗi ngày, năm tiệm mở 24h kể cả chủ nhật và ngày lễ. Miễn phí giao đơn từ 500.000đ trong bán kính 5km.
