Ba mươi năm đón khách quốc tế đã để lại một thứ hiếm thấy ở Việt Nam: thực đơn ghi rõ món nào không có gì.
Phật giáo vào Việt Nam khoảng hai nghìn năm trước. Nhưng người ở đây đã ăn uống theo một lối riêng từ lâu trước đó.
Vùng sữa lớn nhất miền Bắc là nơi hợp nhất để hỏi: người ăn chay ở Việt Nam có uống sữa không?
Phần lớn tôn giáo dạy ăn chay bằng lời khuyên. Có một tôn giáo ở Tây Ninh ghi nó thành bậc, có số ngày cụ thể.
Đất xám bạc màu trồng lúa không ăn thua. Nhưng nó hợp với một cây họ đậu — thứ vừa cho dầu vừa nuôi lại đất.
Nhìn bản đồ vùng này thấy kênh chạy song song thẳng như kẻ chỉ. Không có dòng chảy tự nhiên nào như thế cả.
Cù lao thì đất hẹp, không cạnh tranh được về sản lượng. Cái duy nhất còn lại để cạnh tranh là chất lượng.
Cùng một nỗi sợ chết ngoài biển, hai miền chọn hai vị thần khác hẳn nhau. Cách chọn ấy nói lên nhiều điều.
Nước trên cao nguyên thì thừa, dưới đồng bằng thì thiếu. Người ta khoan một đường hầm xuyên núi để nối hai chỗ đó.
Bốn lần trong loạt bài này, một nhân vật được dân nhớ ơn hoá ra làm cùng một nghề: dạy học và bốc thuốc.
Ăn chay là chuyện cái miệng. Nhưng còn đôi dép, cái chổi, tấm nệm — chúng làm bằng gì cũng là một câu hỏi có thật.
Cùng đi lễ một ngày, mâm ở chùa và mâm ở đền khác nhau. Đây là chỗ nhiều người lúng túng mà ít ai giải thích.

Chuỗi tiệm bánh mì chay thượng hạng tại TP.HCM. Công thức thuần chay, rau tươi mỗi ngày, năm tiệm mở 24h kể cả chủ nhật và ngày lễ. Miễn phí giao đơn từ 500.000đ trong bán kính 5km.
