Loạt bài này đã nói nhiều lần rằng ẩm thực Việt dựng trên hạt gạo. Có một vùng mà câu đó không đúng.
Người Dao đỏ có bài thuốc tắm dùng hàng chục tới hơn trăm loại lá rừng. Đó là một kho tri thức đang mai một.
Tô Hiệu trồng một cây đào trong sân nhà tù Sơn La. Cây sống, và nay nó có tên riêng.
Đền Thượng ở Lào Cai nằm trên đồi nhìn thẳng sang biên giới. Vị trí ấy không phải tình cờ.
Giới khảo cổ toàn cầu dùng chữ Hoabinhian để gọi cả một nền văn hoá tiền sử. Nó được đặt tên theo tỉnh này.
Ruộng bậc thang Mù Cang Chải đẹp thì ai cũng thấy. Nhưng nó là một công trình thuỷ lợi trước khi là một cảnh đẹp.
Sa Pa là nơi hiếm hoi ở Việt Nam trồng được rau ôn đới quanh năm, và cũng là nơi hai cách hiểu về ăn chay va vào nhau rõ nhất.
Cánh đồng Mường Thanh là vựa lúa lớn nhất Tây Bắc. Và Điện Biên là nơi mà ăn chay gắn với việc tưởng niệm rõ hơn bất cứ tỉnh nào.
Mộc Châu là thủ phủ bò sữa của Việt Nam. Đó cũng là nơi câu hỏi “người ăn chay có uống sữa được không” trở nên rất cụ thể.

Chuỗi tiệm bánh mì chay thượng hạng tại TP.HCM. Công thức thuần chay, rau tươi mỗi ngày, năm tiệm mở 24h kể cả chủ nhật và ngày lễ. Miễn phí giao đơn từ 500.000đ trong bán kính 5km.
