Lai Châu là tỉnh vùng cao cực tây bắc, giáp Trung Quốc, địa hình chia cắt mạnh với nhiều đỉnh trên hai nghìn mét: Pu Ta Leng, Bạch Mộc Lương Tử, Pu Si Lung.
Ở đây sinh sống nhiều dân tộc: Thái, Mông, Dao, Hà Nhì, Lự, La Hủ, Mảng, Cống. Và một trong những thứ đáng chú ý nhất của vùng này là tri thức về cây cỏ của người Dao.
Bài thuốc tắm của người Dao đỏ là một trong những tri thức bản địa nổi tiếng nhất Việt Nam.
Cách làm: hái nhiều loại lá, thân, rễ cây rừng, cho vào chảo lớn đun sôi kỹ nhiều giờ, rồi pha vào thùng gỗ để ngâm mình.
Một bài thuốc tắm đầy đủ có thể gồm từ vài chục tới hơn một trăm loại cây, tuỳ mục đích và tuỳ người bốc thuốc.
Mỗi loại có vai trò riêng: loại làm ấm, loại giảm đau, loại kháng khuẩn, loại thông kinh lạc, loại tạo mùi. Và quan trọng hơn — các vị phải hợp nhau, không phải cứ nhiều là tốt.
Bài thuốc thay đổi theo đối tượng:
Biết hơn một trăm loại cây — nhận mặt được, biết mùa nào hái, hái phần nào, phối với nhau ra sao — là khối kiến thức tích luỹ qua rất nhiều đời.
Nó được truyền miệng, thường từ mẹ sang con gái, và không có sách.
Đó cũng là chỗ dễ tổn thương nhất: người biết nhiều nhất thường là người già; rừng thì thu hẹp nên nhiều cây khó tìm; và lớp trẻ đi làm xa.
Loạt bài này đã gặp cùng vấn đề ở gỏi lá Kon Tum — món dùng ba bốn chục loại lá, và tri thức về việc lá nào ăn được, lá nào kỵ cũng đang mai một theo cùng một cách.
Ba điểm đáng rút ra:
Hình dung "dân tộc thiểu số ăn nhiều thịt thú rừng" là hình dung lệch. Thực tế, phần lớn khẩu phần hằng ngày của các cộng đồng vùng cao là tinh bột và rau — ngô, sắn, gạo, rau rừng, măng. Thịt là món của lễ và của khách.
Bài Hoà Bình đã nói điều tương tự từ góc khảo cổ: con người ăn gì kiếm được, và thứ kiếm được nhiều nhất luôn là thực vật.
Rất nhiều thứ trên mâm cơm Việt vốn là cây thuốc, đã nói ở bài Trảng Bàng: diếp cá, tía tô, kinh giới, húng chanh, lá lốt, ngải cứu, rau má.
Người Dao dùng lá để tắm; người Kinh dùng lá để ăn kèm; người Tày dùng lá ngải làm bánh. Cùng một kho cây, ba cách dùng.
Đây là điều đã nói ở bài Quảng Nam với sâm Ngọc Linh, và nó đúng ở đây theo cách trực tiếp hơn: bài thuốc trăm vị chỉ tồn tại nếu còn đủ trăm loại cây để hái.
Mất rừng thì bài thuốc teo lại dần — không phải vì người ta quên, mà vì không còn nguyên liệu.
Lai Châu có những vùng chè shan tuyết cổ thụ ở Tam Đường, Mường Tè, Sìn Hồ — cây to, thân xù xì, tuổi hàng trăm năm, mọc trên độ cao lớn.
Loạt bài đã gặp chè cổ thụ ở Suối Giàng (Yên Bái), Tà Xùa (Sơn La), Tủa Chùa (Điện Biên), Hà Giang. Đây là một tài nguyên rất riêng của Tây Bắc: chè hái từ cây rừng, không phải chè đồi trồng theo hàng.
Trà là thức uống chay tuyệt đối, và như đã nói ở bài Thái Nguyên: trà gắn với thiền vì nó giúp tỉnh táo khi toạ thiền, và vì pha trà là một bài tập chú tâm.
Sìn Hồ là cao nguyên ở độ cao khoảng 1.500 mét, khí hậu mát quanh năm, được gọi là "Sa Pa thứ hai" của Lai Châu.
Đây là vùng trồng dược liệu: đương quy, atisô, tam thất, đỗ trọng — cùng rau ôn đới như các vùng cao khác đã nói ở bài Sa Pa, Mộc Châu, Tam Đảo.
Chợ phiên Sìn Hồ họp chủ nhật, là nơi bán lá thuốc, rau rừng, và đồ thổ cẩm.
Giống mọi vùng cao đã nói trong loạt bài — Hà Giang, Lạng Sơn, Sơn La:
Câu hỏi hiệu quả nhất vẫn là: "Cho tôi cơm rau, không thịt không cá, rau xào bằng dầu, không chan nước canh xương".
Lai Châu là một trong những tỉnh xa và khó đi nhất. Từ Hà Nội lên hơn 400 km đường đèo, và trong tỉnh thì các huyện cách nhau rất xa qua những cung đường như đèo Ô Quy Hồ — một trong tứ đại đỉnh đèo, dài gần 50 km nối Lai Châu với Sa Pa.
Trên những cung này, quán rất thưa. Người ăn chay đi Lai Châu nên chuẩn bị đồ mang theo cho ít nhất hai bữa — nguyên tắc đã nói ở bài Đồng Văn, vì lịch trình vùng cao hay lệch do mưa, sạt đường, xe hỏng.
Bánh Mì XANH tìm đối tác nhượng quyền ở các tỉnh thành — mô hình bánh mì chay 24 giờ, thực đơn gọn. Xem trang nhượng quyền Bánh Mì XANH.
Một bài đầy đủ có thể gồm từ vài chục tới hơn một trăm loại lá, thân, rễ cây rừng, tuỳ mục đích và người bốc thuốc. Mỗi loại có vai trò riêng và các vị phải hợp nhau, không phải cứ nhiều là tốt.
Nổi tiếng nhất là bài cho phụ nữ sau sinh; ngoài ra có bài cho người đau nhức xương khớp, người mệt sau lao động nặng, và bài nhẹ hơn cho trẻ nhỏ.
Vì được truyền miệng, thường từ mẹ sang con gái, không có sách. Người biết nhiều nhất là người già, rừng thu hẹp nên nhiều cây khó tìm, và lớp trẻ đi làm xa.
Đây là hình dung lệch. Phần lớn khẩu phần hằng ngày là tinh bột và rau — ngô, sắn, gạo, rau rừng, măng. Thịt là món của lễ và của khách.
Giữ rừng. Bài thuốc trăm vị chỉ tồn tại nếu còn đủ trăm loại cây để hái — mất rừng thì bài thuốc teo lại dần, không phải vì người ta quên mà vì không còn nguyên liệu.
Đồ ăn mang theo cho ít nhất hai bữa, vì quán rất thưa trên các cung đèo như Ô Quy Hồ dài gần 50 km, và lịch trình vùng cao hay lệch do mưa, sạt đường, xe hỏng.
Ba mươi năm đón khách quốc tế đã để lại một thứ hiếm thấy ở Việt Nam: thực đơn ghi rõ món nào không có gì.
Phật giáo vào Việt Nam khoảng hai nghìn năm trước. Nhưng người ở đây đã ăn uống theo một lối riêng từ lâu trước đó.
Vùng sữa lớn nhất miền Bắc là nơi hợp nhất để hỏi: người ăn chay ở Việt Nam có uống sữa không?
Phần lớn tôn giáo dạy ăn chay bằng lời khuyên. Có một tôn giáo ở Tây Ninh ghi nó thành bậc, có số ngày cụ thể.

Chuỗi tiệm bánh mì chay thượng hạng tại TP.HCM. Công thức thuần chay, rau tươi mỗi ngày, năm tiệm mở 24h kể cả chủ nhật và ngày lễ. Miễn phí giao đơn từ 500.000đ trong bán kính 5km.
