Nhơn Trạch là huyện phía tây nam Đồng Nai, nằm giữa TP.HCM, Biên Hoà và Vũng Tàu, ba bề là sông. Đây là nơi được quy hoạch thành một đô thị mới từ những năm 1990 — và tới nay vẫn còn rất nhiều khu đất trống.
Loạt bài này đã bàn về kinh tế quán ăn ở bài Phú Nhuận (giá mặt bằng), bài Cửa Lò (mùa vụ), bài Điện Bàn (mô hình gánh), bài Bình Tân (bếp tập thể). Nhơn Trạch cho một bài học khác, và nó cụ thể tới mức đáng nói thẳng.
Từ những năm 1990, Nhơn Trạch được quy hoạch thành một đô thị lớn. Hạ tầng được đầu tư: đường rộng, điện, nước, các khu công nghiệp. Đất được phân lô, bán, và mua đi bán lại nhiều vòng.
Nhưng dân cư thì không tới nhanh như bản vẽ. Lý do thì nhiều: kết nối giao thông với TP.HCM chậm hoàn thiện (phà Cát Lái vẫn là tuyến chính suốt nhiều năm), nhiều dự án chậm, và người mua đất phần lớn mua để giữ chứ không tới ở.
Kết quả là một hiện tượng mà báo chí đã gọi nhiều lần: đường sá có, hạ tầng có, nhưng vắng người.
Quy hoạch cho biết chỗ đó sẽ có gì. Nó không cho biết bao giờ, và bao giờ mới là thứ quyết định.
Một quán ăn không sống bằng dân số tương lai. Nó sống bằng số người đi qua cửa hôm nay, mỗi ngày, đủ để trả tiền thuê tháng này.
Nên với người tính mở hàng, mấy câu hỏi này đáng hỏi trước mọi câu khác, và chúng đều đếm được bằng mắt trong một buổi:
Câu cuối là chỗ đáng dừng lại, vì nó phân biệt hai loại chỗ trống rất khác nhau:
Hai thứ nghe giống nhau trên giấy, nhưng một cái là rủi ro, một cái là cơ hội.
Tình hình đang đổi: sân bay Long Thành ngay kề, các tuyến cao tốc và vành đai đang hình thành, và các khu công nghiệp ở Nhơn Trạch thì đã hoạt động thật và có rất nhiều công nhân.
Đây là điểm quan trọng: phần công nghiệp của Nhơn Trạch là có thật và đông người, khác với phần đô thị ở còn vắng. Một huyện có thể vừa đông vừa vắng cùng lúc, tuỳ nhìn vào đâu.
Và ở phần đông người ấy thì mọi thứ loạt bài đã mô tả đều đúng:
Nhơn Trạch được bao bởi sông Đồng Nai, sông Lòng Tàu, sông Thị Vải. Đây vừa là lý do nó chậm phát triển (phải qua phà, qua cầu) vừa là lợi thế (cảng nước sâu Thị Vải - Cái Mép ngay kề).
Phần giáp sông vẫn còn rừng ngập mặn nối liền với Cần Giờ — vùng mà bài Cần Giờ đã nói: rừng ngập mặn chắn sóng, giữ đất, nuôi thuỷ sinh, và không phải đất bỏ hoang.
Đây là điều đáng nhắc khi nói về quy hoạch: đất trống trên bản đồ chưa chắc là đất không làm gì. Rừng ngập mặn đang làm một việc rất cụ thể, chỉ là việc đó không xuất hiện trong bảng tính.
Đồng Nai có rất nhiều chùa và cộng đồng Phật tử đông, như đã nói ở bài Trảng Bom và bài Biên Hoà. Ở Nhơn Trạch thì cộng thêm lượng công nhân nhập cư lớn, trong đó nhiều người giữ chay kỳ theo lệ quê.
Và đây là ví dụ sạch nhất của chuyện "trống vì có người mà không ai bán": công nhân có, lệ chay có, nguyên liệu cách đó ba mươi phút — mà khung giờ tan ca thì không có gì.
Bánh Mì XANH tìm đối tác nhượng quyền ở các tỉnh thành — mô hình bánh mì chay 24 giờ, thực đơn gọn. Xem nhuongquyenbanhmi.com.
Kết nối giao thông với TP.HCM chậm hoàn thiện (phà Cát Lái là tuyến chính suốt nhiều năm), nhiều dự án chậm, và người mua đất phần lớn mua để giữ chứ không tới ở.
Quy hoạch cho biết chỗ đó sẽ có gì, không cho biết bao giờ — mà bao giờ mới là thứ quyết định. Quán ăn sống bằng số người đi qua cửa hôm nay, đủ trả tiền thuê tháng này.
Bây giờ ở đây có bao nhiêu người; họ ở đây vào giờ nào; họ đang ăn ở đâu; và có nhóm nào đang không được phục vụ không. Cả bốn câu đều đếm được bằng mắt trong một buổi.
Trống vì chưa có người thì vào là phải chờ, mà chờ thì tốn tiền thuê. Trống vì có người mà không ai bán thì vào là có khách ngay. Nghe giống nhau trên giấy nhưng một cái là rủi ro, một cái là cơ hội.
Có. Phần công nghiệp Nhơn Trạch đã hoạt động thật và rất đông công nhân, trong khi phần đô thị ở còn vắng — tuỳ nhìn vào đâu.
Không hẳn. Rừng ngập mặn ven sông đang chắn sóng, giữ đất và nuôi thuỷ sinh — chỉ là việc đó không xuất hiện trong bảng tính.
Ba mươi năm đón khách quốc tế đã để lại một thứ hiếm thấy ở Việt Nam: thực đơn ghi rõ món nào không có gì.
Phật giáo vào Việt Nam khoảng hai nghìn năm trước. Nhưng người ở đây đã ăn uống theo một lối riêng từ lâu trước đó.
Vùng sữa lớn nhất miền Bắc là nơi hợp nhất để hỏi: người ăn chay ở Việt Nam có uống sữa không?
Phần lớn tôn giáo dạy ăn chay bằng lời khuyên. Có một tôn giáo ở Tây Ninh ghi nó thành bậc, có số ngày cụ thể.

Chuỗi tiệm bánh mì chay thượng hạng tại TP.HCM. Công thức thuần chay, rau tươi mỗi ngày, năm tiệm mở 24h kể cả chủ nhật và ngày lễ. Miễn phí giao đơn từ 500.000đ trong bán kính 5km.
