La Gi là thị xã biển phía nam Bình Thuận, có cảng cá lớn và dinh Thầy Thím — một trong những nơi hành hương đông nhất tỉnh.
Theo truyện kể lưu truyền trong vùng, Thầy là một đạo sĩ ở Quảng Nam, giỏi thuốc và giỏi phép, hay giúp người nghèo. Vì một việc bị hiểu lầm, ông mang án, rồi cùng vợ — Thím — vào vùng Bình Thuận sinh sống.
Ở đây hai người bốc thuốc chữa bệnh, giúp dân đóng thuyền, cứu người gặp nạn trên biển, và không lấy tiền. Khi hai người mất, dân lập dinh thờ. Về sau, theo truyện, án oan được xét lại và triều đình ban sắc phong.
Đây là truyện dân gian, không phải sử liệu — nói rõ như vậy. Nhưng như bài Nhà Bè đã nêu với truyện Thủ Huồng: truyện dân gian nói lên cái mà người kể coi là quan trọng.
Đây là điều đáng dừng lại, vì nó đã xuất hiện lần thứ tư trong loạt bài này, và tới lượt này thì thành một mô-típ rõ ràng.
Bốn nhân vật được dân nhớ ơn, ở bốn vùng khác nhau, bốn thời khác nhau — và cùng làm một nghề:
Có mấy lý do rất thực tế, và chúng nói lên khá nhiều về xã hội cũ:
Cộng lại thì đây là cách sống của người muốn giữ mình mà vẫn làm được việc. Bài Chí Linh đã nêu cơ chế: người cần ít thì có ít thứ để mất. Nghề thuốc và nghề dạy là hai nghề cho phép cần ít mà vẫn có ích.
Một điểm mà loạt bài đã nhắc ba lần và giờ nói cho trọn: thuốc Nam dựa gần như hoàn toàn vào cây cỏ.
Rễ, lá, vỏ, hoa, quả, hạt — phơi khô, sao, sắc. Có một số vị từ động vật trong y học cổ truyền nói chung, nhưng phần xương sống của thuốc Nam là thực vật.
Nghĩa là nó nằm cùng nhóm với những nghề mà loạt bài đã ghi nhận là không có mâu thuẫn nào với giới không sát sinh: nghề cói Kim Sơn, nghề gốm Đông Triều, nghề làm nhang Quận 12, nghề trồng sen Cao Lãnh.
Và có một điểm chung nữa giữa thuốc Nam với bếp chay, đáng nói: cả hai đều dựa vào việc biết cây nào dùng được, dùng phần nào, và xử lý thế nào. Loạt bài đã gặp chuyện này nhiều lần — lá sắn phải nấu kỹ mới hết độc (bài Ayun Pa), cùi bưởi phải xả kỹ mới hết đắng (bài Bình Minh), tim sen đắng thì phơi khô hãm trà (bài Cao Lãnh).
Đây là cùng một kho tri thức, chỉ khác mục đích dùng.
La Gi có cảng cá lớn và nghề chế biến hải sản — cá cơm, mực, nước mắm. Đây là vùng làm nước mắm có tiếng cùng với Phan Thiết, như bài Phan Thiết - Mũi Né đã nói.
Nghĩa là bẫy mắm ở đây dày: nước mắm có trong gần như mọi nước chấm, và nhiều món nêm sẵn.
Cảng cá thì chạy theo nhịp tàu, đúng như bài Hoài Nhơn, Sông Đốc, Hoàng Mai đã mô tả — tàu về lúc nào thì cả bến thức lúc đó.
Dinh Thầy Thím có lễ hội vào khoảng rằm tháng 9 âm lịch (lễ tế thu) và tảo mộ vào tháng Giêng, kéo khách rất đông từ Bình Thuận, Đồng Nai, TP.HCM.
Như mọi điểm hành hương trong loạt bài — Yên Tử, Bà Chúa Xứ, Chùa Hương, đền Sòng, Tây Thiên: mùa lễ thì cơm chay bán chạy nhất, và khách thì tới từ rất sớm.
Xe từ TP.HCM đi La Gi mất khoảng bốn tiếng, nên xe khởi hành từ 3-4 giờ sáng để tới nơi buổi sáng. Bữa đầu tiên trong ngày của họ rơi vào lúc chưa hàng quán nào mở — câu đã lặp lại đủ nhiều trong loạt bài này để không cần giải thích thêm.
Bánh Mì XANH tìm đối tác nhượng quyền ở các tỉnh thành — mô hình bánh mì chay 24 giờ, thực đơn gọn. Xem nhuongquyenbanhmi.com.
Theo truyện kể lưu truyền, Thầy là một đạo sĩ ở Quảng Nam giỏi thuốc, vì một việc bị hiểu lầm mà mang án, cùng vợ vào Bình Thuận bốc thuốc chữa bệnh, giúp dân đóng thuyền, cứu người gặp nạn trên biển mà không lấy tiền.
Vì cả hai đều dùng tới chữ nghĩa và sách vở; thuốc Nam lại không cần vốn vì cây cỏ hái được; cả hai không phụ thuộc quyền lực vì là việc dân cần chứ không cần ai bổ nhiệm; và có ích ngay, thấy được.
Rễ, lá, vỏ, hoa, quả, hạt — phơi khô, sao, sắc. Có một số vị từ động vật trong y học cổ truyền nói chung, nhưng phần xương sống của thuốc Nam là thực vật.
Cả hai đều dựa vào việc biết cây nào dùng được, dùng phần nào, và xử lý thế nào — lá sắn phải nấu kỹ, cùi bưởi phải xả kỹ, tim sen đắng thì phơi khô hãm trà. Cùng một kho tri thức, khác mục đích dùng.
Lễ tế thu khoảng rằm tháng 9 âm lịch, và tảo mộ vào tháng Giêng — kéo khách rất đông từ Bình Thuận, Đồng Nai, TP.HCM.
Đây là vùng làm nước mắm có tiếng nên bẫy mắm rất dày — nước mắm có trong gần như mọi nước chấm và nhiều món nêm sẵn.
Ba mươi năm đón khách quốc tế đã để lại một thứ hiếm thấy ở Việt Nam: thực đơn ghi rõ món nào không có gì.
Phật giáo vào Việt Nam khoảng hai nghìn năm trước. Nhưng người ở đây đã ăn uống theo một lối riêng từ lâu trước đó.
Vùng sữa lớn nhất miền Bắc là nơi hợp nhất để hỏi: người ăn chay ở Việt Nam có uống sữa không?
Phần lớn tôn giáo dạy ăn chay bằng lời khuyên. Có một tôn giáo ở Tây Ninh ghi nó thành bậc, có số ngày cụ thể.

Chuỗi tiệm bánh mì chay thượng hạng tại TP.HCM. Công thức thuần chay, rau tươi mỗi ngày, năm tiệm mở 24h kể cả chủ nhật và ngày lễ. Miễn phí giao đơn từ 500.000đ trong bán kính 5km.
