
Yên Tử có một chuyện mà lịch sử Phật giáo thế giới hiếm có: một ông vua đang ở đỉnh cao quyền lực thì nhường ngôi, lên núi tu, rồi lập ra một thiền phái riêng.
Ông vua đó là Trần Nhân Tông — người hai lần cầm quân đánh bại quân Nguyên Mông. Thiền phái đó là Trúc Lâm Yên Tử, dòng thiền thuần Việt duy nhất.
Trúc Lâm có một tinh thần khác các dòng thiền nhập ngoại: cư trần lạc đạo — ở giữa cõi đời mà vui với đạo. Không cần trốn lên núi mới tu được; làm việc đời mà giữ được tâm thì cũng là tu.
Trần Nhân Tông viết bài phú Cư trần lạc đạo với ý cốt lõi: đói thì ăn, mệt thì ngủ, việc tới thì làm — tu không phải là làm gì khác thường, mà là làm việc thường với tâm khác.
Áp vào chuyện ăn: ăn chay theo tinh thần Trúc Lâm không phải khổ hạnh, không phải hành xác. Nó là ăn giản dị, vừa đủ, không tham. Nên cơm chay Yên Tử đạm bạc chứ không cầu kỳ — khác hẳn cơm chay cung đình Huế.
Hội xuân Yên Tử khai hội mùng mười tháng Giêng và kéo dài suốt ba tháng xuân. Đây là một trong những mùa hành hương lớn nhất miền Bắc.
Người ta lên núi để tới chùa Đồng trên đỉnh, ở độ cao gần 1.100m. Ngày xưa đi bộ cả ngày; nay có cáp treo nhưng nhiều người vẫn chọn leo bộ, vì với họ cái mệt là một phần của việc lễ.
Trong mùa đó:
Ngoài ba tháng xuân thì Yên Tử vắng hẳn — đây là thị trường theo mùa rất rõ nét.
Yên Tử là núi trúc — rừng trúc phủ kín sườn núi, và cái tên "Trúc Lâm" cũng từ đó.
Cơm chùa ở đây theo nếp Bắc: đơn giản, ít món, không cầu kỳ. Thường là cơm trắng, đậu phụ, rau luộc hoặc xào, canh, dưa. Ăn xong tự dọn bát.
Với người quen cơm chay Sài Gòn nhiều món thì có thể thấy đạm bạc. Nhưng đó chính là điểm — bữa cơm chùa không nhằm ngon miệng, nó nhằm đủ để đi tiếp.
Đi trọn cụm này là đi lại con đường tu của một ông vua, từ lúc lên núi tới lúc mất.
Điều Trúc Lâm để lại không phải nghi lễ mà là một thái độ: không cần bỏ đời mới tu được, và tu không phải là hành hạ bản thân.
Với người bình thường ngày nay, tinh thần đó rất dùng được: ăn chay vài ngày mỗi tháng, làm việc tử tế, bớt tham bớt giận. Không cần lên núi.
Bánh Mì XANH tìm đối tác nhượng quyền ở các tỉnh thành — mô hình bánh mì chay 24 giờ, thực đơn gọn, hợp cả thị trường theo mùa. Xem trang nhượng quyền Bánh Mì XANH.
Đây là thiền phái thuần Việt duy nhất, do vua Trần Nhân Tông sáng lập sau khi nhường ngôi lên núi tu. Tinh thần cốt lõi là "cư trần lạc đạo" — ở giữa cõi đời mà vui với đạo, không cần trốn lên núi mới tu được.
Ăn chay theo Trúc Lâm không phải khổ hạnh hay hành xác, mà là ăn giản dị, vừa đủ, không tham. Nên cơm chay Yên Tử đạm bạc chứ không cầu kỳ, khác hẳn cơm chay cung đình Huế.
Khai hội mùng mười tháng Giêng và kéo dài suốt ba tháng xuân. Ngoài ba tháng đó Yên Tử vắng hẳn — thị trường theo mùa rất rõ nét.
Nhỏ hơn, giòn và ngọt hơn. Luộc chấm tương hoặc xào là món chay đơn giản mà ngon. Yên Tử là núi trúc nên cái tên Trúc Lâm cũng từ đó.
Theo nếp Bắc: cơm trắng, đậu phụ, rau luộc hoặc xào, canh, dưa, ăn xong tự dọn bát. Bữa cơm chùa không nhằm ngon miệng mà nhằm đủ để đi tiếp.
Yên tĩnh nhưng hàng quán ít, nên mang theo đồ ăn. Cơm chay nhà chùa vẫn có nhưng nên hỏi giờ vì không phục vụ cả ngày.
Ba mươi năm đón khách quốc tế đã để lại một thứ hiếm thấy ở Việt Nam: thực đơn ghi rõ món nào không có gì.
Phật giáo vào Việt Nam khoảng hai nghìn năm trước. Nhưng người ở đây đã ăn uống theo một lối riêng từ lâu trước đó.
Vùng sữa lớn nhất miền Bắc là nơi hợp nhất để hỏi: người ăn chay ở Việt Nam có uống sữa không?
Phần lớn tôn giáo dạy ăn chay bằng lời khuyên. Có một tôn giáo ở Tây Ninh ghi nó thành bậc, có số ngày cụ thể.

Chuỗi tiệm bánh mì chay thượng hạng tại TP.HCM. Công thức thuần chay, rau tươi mỗi ngày, năm tiệm mở 24h kể cả chủ nhật và ngày lễ. Miễn phí giao đơn từ 500.000đ trong bán kính 5km.
