
Vạn Phúc thuộc quận Hà Đông, Hà Nội — làng lụa nổi tiếng nhất Việt Nam, với nghề dệt có lịch sử rất dài. Lụa Hà Đông từng được dùng trong cung đình và từng đi dự đấu xảo quốc tế đầu thế kỷ 20.
Loạt bài này đã nhắc tới tơ tằm vài lần — ở bài Nam Định, bài Duy Xuyên, bài Kim Sơn — và mỗi lần đều hẹn nói kỹ ở đây. Giờ nói kỹ.
Để lấy được sợi tơ liền, kén phải được xử lý khi con nhộng còn sống trong đó. Thường là luộc hoặc sấy nóng. Nếu để bướm tự cắn kén chui ra, sợi tơ bị cắt đứt thành nhiều đoạn ngắn, không kéo được thành sợi dài.
Một chiếc áo lụa tốn rất nhiều kén. Con số cụ thể tuỳ giống tằm và loại vải, nhưng bậc độ lớn là hàng nghìn con cho một tấm áo.
Đây là một mâu thuẫn thật với giới không sát sinh, và không có cách nói khéo nào làm nó biến mất.
Loạt bài này giữ một nguyên tắc từ đầu: không né phần khó, nhưng cũng không phán từ xa. Đã áp dụng ở bài Đồ Sơn (chọi trâu), bài Vĩnh Châu (nghề bóc hành), bài Tây Nguyên (hiến sinh), bài Quận 8 (người phải dời nhà).
Lý do rất thực tế: một lời khuyên chỉ dùng được khi nó thừa nhận đúng cái giá. Nếu bảo người ta "cứ dùng lụa, không sao đâu" thì đó là nói dối; nếu bảo "đừng bao giờ dùng" mà không nói đến kế sinh nhai của cả làng thì đó là phán từ xa.
Trong thực tế, người giữ giới xử lý chuyện này theo một trong ba cách, và cả ba đều là lựa chọn có thể hiểu được:
Một — phân biệt việc ăn với việc mặc. Nhiều truyền thống Phật giáo Việt Nam đặt trọng tâm giới không sát sinh vào việc ăn. Áo lụa không phải thức ăn, và người mặc không phải người làm. Đây là cách đa số chọn, kể cả trong nhà chùa — áo cà sa lụa là chuyện không hiếm trong lịch sử.
Hai — tìm lụa hoà bình. Peace silk (còn gọi là ahimsa silk, "lụa bất hại") để bướm cắn kén chui ra rồi mới lấy kén. Tơ vì thế ngắn, phải kéo sợi như kéo sợi bông, nên vải xốp hơn, ít bóng hơn, và đắt hơn. Có bán, nhưng ở Việt Nam thì hiếm.
Ba — dùng sợi khác. Bông, lanh, gai, đũi từ tơ phế, hoặc sợi tổng hợp. Mỗi loại lại có vấn đề riêng: bông tốn nước và thuốc trừ sâu, sợi tổng hợp thải vi nhựa.
Ba cách, không cách nào sạch tuyệt đối. Đây đúng là câu mà loạt bài đã lặp ở Năm Căn, Hồng Ngự, Đơn Dương, Tân An: không có lựa chọn nào sạch hoàn toàn, chỉ có lựa chọn được cân nhắc và lựa chọn không.
Cái đáng tránh không phải là dùng lụa. Cái đáng tránh là dùng mà không biết.
Đi Vạn Phúc hôm nay, phần lớn cửa hàng bán hỗn hợp: lụa tơ tằm thật, lụa pha, và hàng dệt máy nhập từ nơi khác gắn mác làng nghề. Số hộ còn dệt thủ công thật sự đã giảm nhiều.
Cách phân biệt mà người trong nghề hay chỉ:
Chuyện này nối với một mạch đã có: làng nghề mất không phải lúc hết người mua, mà lúc cái tên còn giá trị hơn cái nghề. Bài Duy Xuyên nói nghề mất vì đứt chuỗi truyền; bài Ngã Năm nói nghề mất vì hết việc; đây là kiểu thứ ba — nghề bị chính danh tiếng của nó thay thế.
Vạn Phúc nằm trong Hà Nội, nên thừa hưởng hệ quán chay của thành phố đã nói ở bài Hoàn Kiếm:
Mắm tôm là bẫy lớn nhất khi ăn chay ở Hà Nội, đúng như mắm nêm ở miền Trung và nước mắm ở miền Nam. Nó được xếp vào gia vị nên người bán không tự nhắc — phải hỏi.
Vạn Phúc là điểm tham quan nửa ngày phổ biến của khách tới Hà Nội. Khách thường tới buổi sáng, xem dệt, mua vải, rồi về trung tâm ăn trưa.
Nhịp này lặp lại ở mọi làng nghề trong loạt bài — Bát Tràng, Đông Hồ, Phú Vinh, Bàu Trúc: khách tới trong khoảng 9-11 giờ, và ăn ở nơi khác.
Nghĩa là làng nghề hiếm khi giữ được phần giá trị của bữa ăn, dù nó là phần khách chi nhiều thứ nhì sau món hàng mang về.
Bánh Mì XANH tìm đối tác nhượng quyền ở các tỉnh thành — mô hình bánh mì chay 24 giờ, thực đơn gọn. Xem trang nhượng quyền Bánh Mì XANH.
Xem nhượng quyền Bánh Mì XANH →Vì nếu để bướm tự cắn kén chui ra, sợi tơ bị cắt đứt thành nhiều đoạn ngắn, không kéo được thành sợi dài. Một tấm áo lụa cần tới hàng nghìn kén.
Ba cách: phân biệt việc ăn với việc mặc (đa số chọn, kể cả trong nhà chùa); tìm lụa hoà bình để bướm ra rồi mới lấy kén (vải xốp hơn, ít bóng hơn, đắt hơn, ở Việt Nam hiếm); hoặc dùng sợi khác như bông, lanh, gai, đũi.
Không. Bông tốn nước và thuốc trừ sâu, sợi tổng hợp thải vi nhựa. Cái đáng tránh không phải là dùng lụa, mà là dùng mà không biết.
Đốt một sợi — tơ tằm cháy chậm, mùi như tóc cháy, tàn bóp tan thành bột; sợi tổng hợp chảy ra vón cục cứng, mùi nhựa. Sờ thì lụa thật mát lúc đầu rồi ấm dần theo thân nhiệt. Vò thì nhăn rồi giãn lại. Ánh đổi màu theo góc nhìn.
Ba kiểu: đứt chuỗi truyền nghề (gạch Chăm ở Mỹ Sơn), hết việc vì có cách khác giải bài toán (chợ nổi), và bị chính danh tiếng của mình thay thế — khi cái tên còn giá trị hơn cái nghề.
Mắm tôm. Nó được xếp vào gia vị nên người bán không tự nhắc — phải hỏi.
Ba mươi năm đón khách quốc tế đã để lại một thứ hiếm thấy ở Việt Nam: thực đơn ghi rõ món nào không có gì.
Phật giáo vào Việt Nam khoảng hai nghìn năm trước. Nhưng người ở đây đã ăn uống theo một lối riêng từ lâu trước đó.
Vùng sữa lớn nhất miền Bắc là nơi hợp nhất để hỏi: người ăn chay ở Việt Nam có uống sữa không?
Phần lớn tôn giáo dạy ăn chay bằng lời khuyên. Có một tôn giáo ở Tây Ninh ghi nó thành bậc, có số ngày cụ thể.

Chuỗi tiệm bánh mì chay thượng hạng tại TP.HCM. Công thức thuần chay, rau tươi mỗi ngày, năm tiệm mở 24h kể cả chủ nhật và ngày lễ. Miễn phí giao đơn từ 500.000đ trong bán kính 5km.
