
Ngã Năm là thị xã phía tây Sóc Trăng, đặt tên theo chỗ năm con kênh gặp nhau: đi Vĩnh Quới, Long Mỹ, Thạnh Trị, Phụng Hiệp và Phú Lộc. Ở đúng cái ngã ấy có một trong những chợ nổi còn sống của miền Tây.
Chợ nổi Ngã Năm bắt đầu rất sớm — khoảng 3 giờ sáng — và tan trước khi trời nắng gắt.
Lý do rất thực tế, không có gì lãng mạn:
Đây lại là một hình thái của thứ mà loạt bài này đã theo suốt: những người làm việc ngoài khung giờ thông thường. Tiểu thương chợ nổi dậy lúc 2 giờ, ăn sáng lúc 4 giờ — nếu có gì để ăn.
Trên mỗi ghe có một cây sào cắm thẳng, treo mẫu hàng đang bán: treo bắp cải là bán bắp cải, treo khóm là bán khóm. Gọi là cây bẹo.
Cách này giải một bài toán cụ thể: trên sông, ghe cách nhau xa và tiếng động cơ át hết lời rao. Nhìn cây bẹo thì biết từ xa, khỏi phải chèo lại hỏi.
Có mấy quy ước phụ mà người quen chợ đều biết: treo lá dừa nghĩa là bán chính chiếc ghe; treo quần áo thì không phải bán quần áo, mà là ghe đó có người ở, đang phơi đồ.
Đây là một hệ ký hiệu tự phát, không ai dạy, không ai chép thành sách — và nó là thứ sẽ mất cùng lúc với chợ nổi.
Chợ nổi miền Tây đang nhỏ lại, đây là chuyện đo được chứ không phải cảm giác. Cái Răng, Phụng Hiệp, Ngã Năm, Phong Điền đều ít ghe hơn trước.
Lý do không phải vì người ta hết thích. Lý do là đường bộ:
Nói cách khác: chợ nổi mất vì vấn đề mà nó sinh ra để giải quyết đã được giải bằng cách khác.
Đây là cùng một cơ chế đã làm mất nghề gạch Chăm ở bài Duy Xuyên, làm mất nghề dệt Mã Châu, làm mất lối sống trên bè ở bài Năm Căn. Loạt bài này đã nói ở bài Duy Xuyên rằng nghề nào không có người làm tiếp thì mất; ở đây thì lý do rõ hơn: không phải người ta bỏ nghề, mà là nghề hết việc.
Phần lớn chợ nổi còn lại hiện sống một phần bằng du lịch. Điều này giữ được cảnh, nhưng nó là một thứ khác với chợ thật: chợ thật là nơi hàng đổi chủ, chợ du lịch là nơi khách chụp ảnh.
Nói vậy không phải để chê. Nhiều nghề chỉ sống được nhờ du lịch, và đó vẫn hơn là mất hẳn. Nhưng nên gọi đúng tên: bảo tồn hình thức không giống với giữ được chức năng.
Ngã Năm may hơn phần lớn chỗ khác ở chỗ nó vẫn còn là chợ thật — vì nằm xa tuyến du lịch chính, nên phần lớn ghe ở đây vẫn tới để bán hàng chứ không để cho khách xem.
Sóc Trăng là tỉnh của ba cộng đồng: Kinh, Khmer, Hoa. Bài Sóc Trăng và bài Vĩnh Châu đã nói kỹ, ở đây nhắc phần liên quan tới chay:
Ba lối cùng tồn tại trong một tỉnh, và trong nhiều gia đình thì trộn cả ba — đây là điều loạt bài đã nhắc ở bài Trà Vinh và bài Bạc Liêu.
Ngải bún đáng nói riêng: đây là loại củ gần giống riềng, mùi rất đặc trưng, gần như bắt buộc trong bún nước lèo. Nó hoàn toàn là thực vật, nên bản chay giữ được đúng mùi vùng — khác với nhiều món chuyển thể khác bị mất bản sắc.
Nói lại điều mở đầu: chợ Ngã Năm họp lúc 3 giờ sáng.
Cả một lớp người ở đây — tiểu thương, người chèo ghe, người bốc vác, người bán hàng rong trên ghe — sống theo nhịp ấy quanh năm. Bữa chính của họ rơi vào khung 3-6 giờ.
Ở Sóc Trăng, nơi mà cộng đồng Phật tử đông và chay kỳ là chuyện phổ biến, thì điều này có nghĩa cụ thể: ngày mùng một, người đi chợ nổi hoặc phải mang cơm theo, hoặc bỏ bữa.
Bánh Mì XANH tìm đối tác nhượng quyền ở các tỉnh thành — mô hình bánh mì chay 24 giờ, thực đơn gọn. Xem trang nhượng quyền Bánh Mì XANH.
Xem nhượng quyền Bánh Mì XANH →Rau củ trái cây héo dưới nắng nên bán sớm hàng còn tươi; người mua sỉ phải kịp đưa hàng về chợ lẻ mở lúc 5-6 giờ; chèo ghe lúc mát dễ hơn; và ghe lớn phải canh con nước lớn nước ròng.
Cây sào cắm thẳng trên ghe, treo mẫu hàng đang bán — treo bắp cải là bán bắp cải. Vì trên sông ghe cách nhau xa và tiếng động cơ át lời rao, nhìn cây bẹo thì biết từ xa.
Treo lá dừa nghĩa là bán chính chiếc ghe. Treo quần áo thì không phải bán quần áo, mà là ghe đó có người ở đang phơi đồ.
Vì đường bộ: đường tới tận ấp, cầu thay phà, chợ đầu mối trên bờ có kho lạnh làm cả ngày, thương lái tới tận vườn. Chợ nổi mất vì vấn đề nó sinh ra để giải quyết đã được giải bằng cách khác.
Không. Chợ thật là nơi hàng đổi chủ, chợ du lịch là nơi khách chụp ảnh. Bảo tồn hình thức không giống với giữ được chức năng — dù vậy vẫn hơn mất hẳn.
Bản mặn dùng mắm bò hóc, bản chay thay bằng nấm, sả, ngải bún và chao. Ngải bún là củ gần giống riềng, hoàn toàn thực vật, nên bản chay vẫn giữ đúng mùi vùng.
Ba mươi năm đón khách quốc tế đã để lại một thứ hiếm thấy ở Việt Nam: thực đơn ghi rõ món nào không có gì.
Phật giáo vào Việt Nam khoảng hai nghìn năm trước. Nhưng người ở đây đã ăn uống theo một lối riêng từ lâu trước đó.
Vùng sữa lớn nhất miền Bắc là nơi hợp nhất để hỏi: người ăn chay ở Việt Nam có uống sữa không?
Phần lớn tôn giáo dạy ăn chay bằng lời khuyên. Có một tôn giáo ở Tây Ninh ghi nó thành bậc, có số ngày cụ thể.

Chuỗi tiệm bánh mì chay thượng hạng tại TP.HCM. Công thức thuần chay, rau tươi mỗi ngày, năm tiệm mở 24h kể cả chủ nhật và ngày lễ. Miễn phí giao đơn từ 500.000đ trong bán kính 5km.
