Long Xuyên là thành phố tỉnh lỵ An Giang, nằm bên sông Hậu, trung tâm của vùng tứ giác Long Xuyên — một trong hai vựa lúa lớn nhất đồng bằng sông Cửu Long cùng với Đồng Tháp Mười.
Loạt bài này đã nhắc lúa ở rất nhiều bài, nhưng chưa bài nào nói tới chuyện bao nhiêu vụ một năm — và đó là một trong những thay đổi lớn nhất của nông nghiệp Việt Nam nửa thế kỷ qua.
Truyền thống ở đồng bằng sông Cửu Long là một vụ lúa mùa, dựa hoàn toàn vào chu kỳ nước tự nhiên: mùa nước nổi từ khoảng tháng 7-8 âm, nước rút thì gieo, thu hoạch trước mùa nước sau.
Từ cuối thế kỷ 20, vùng tứ giác Long Xuyên được đầu tư hệ thống kênh thoát lũ và đê bao, cho phép:
Kết quả về sản lượng là rõ ràng và lớn: Việt Nam từ nước thiếu gạo thành một trong những nước xuất khẩu gạo hàng đầu thế giới. Đây là một thành tựu thật, và nói về mặt trái thì không được quên mặt này.
Nhưng đê bao khép kín ngăn lũ vào ruộng, mà lũ là thứ mang phù sa. Bài Hồng Ngự đã liệt kê lũ mang gì:
Ruộng trong đê bao khép kín không nhận được thứ nào trong bốn thứ đó. Hệ quả đã được nhiều nghiên cứu ghi nhận:
Câu chốt đáng nhớ: làm ba vụ thì đất không được nghỉ, và thứ bù cho việc nghỉ đó là phân bón mua bằng tiền. Trước kia lũ làm miễn phí việc đó.
Xu hướng những năm gần đây là xả lũ vào ruộng có kiểm soát — mở đê cho nước vào một vụ, để đất nghỉ và nhận phù sa, rồi làm hai vụ chất lượng cao thay vì ba vụ năng suất.
Đây là đúng bài học mà loạt bài đã rút ở bài Hồng Ngự: khi có yêu cầu rõ ràng và có người kiểm, cách làm sẽ đổi. Ở đây thì người ép thay đổi là chính đất.
Rất trực tiếp: gạo là nền của mọi bữa chay Việt Nam. Loạt bài đã lặp câu "nền ẩm thực Việt dựng trên hạt gạo" hàng chục lần.
Nghĩa là chuyện đất lúa còn tốt hay không không phải chuyện của riêng nông dân. Nó là chuyện của cái chén cơm.
Và có một cách ủng hộ cụ thể, theo đúng mạch "ủng hộ đúng chỗ" đã lập ở Năm Căn và Hồng Ngự: mua gạo có giống và có xuất xứ rõ thay vì gạo trộn không tên. Gạo đặc sản có giống — ST, Nàng Thơm, Jasmine, nếp Tú Lệ — thường gắn với vùng làm ít vụ hơn và chăm kỹ hơn.
Long Xuyên có chợ nổi trên sông Hậu, họp từ khoảng 5 giờ sáng. Đây là một trong số ít chợ nổi miền Tây vẫn là chợ thật chứ chưa thành điểm du lịch — cùng nhóm với Ngã Năm đã nói ở bài đó.
Trên chợ có ghe bán bún, hủ tiếu, cà phê chạy len giữa các ghe hàng. Người mua ngồi trên ghe mình, ghe bán cập vào, đưa tô qua.
Nếu giữ chay thì phải hỏi rõ — nước lèo trên ghe gần như luôn nấu xương hoặc tôm khô, và không có bản chay sẵn.
An Giang là nơi khai sinh Phật giáo Hoà Hảo (Phú Tân, 1939) và có Bửu Sơn Kỳ Hương, Tứ Ân Hiếu Nghĩa — các đạo bản địa Nam Bộ đã nói ở bài Chợ Mới, bài Tịnh Biên, bài Núi Sam.
Đặc điểm chung của các đạo này về ăn uống:
Nói cách khác: An Giang là nơi nhu cầu món chay lớn nhất và ổn định nhất miền Tây. Đây là thị trường đã có sẵn, không phải thị trường phải tạo ra.
Cơm tấm Long Xuyên đáng nói: khác cơm tấm Sài Gòn ở chỗ hạt tấm nhỏ hơn nhiều và thịt thái sợi chứ không để miếng. Bản chay giữ được đúng cái nền — cơm tấm nhuyễn với đồ chua và nước mắm chay — nên nó không bị coi là món giả.
Lại đúng nguyên tắc: món nào mà bản sắc nằm ở phần thực vật thì bản chay đứng vững.
Bánh Mì XANH tìm đối tác nhượng quyền ở các tỉnh thành — mô hình bánh mì chay 24 giờ, thực đơn gọn. Xem trang nhượng quyền Bánh Mì XANH.
Một vụ lúa mùa, dựa hoàn toàn vào chu kỳ nước tự nhiên — nước rút thì gieo, thu hoạch trước mùa nước sau.
Kiểm soát nước chủ động, ngăn lũ vào ruộng, làm được hai rồi ba vụ một năm. Nhờ đó Việt Nam từ nước thiếu gạo thành một trong những nước xuất khẩu gạo hàng đầu.
Ruộng không nhận phù sa, không được rửa phèn rửa sâu bệnh. Đất bạc màu dần phải bón nhiều phân hơn, sâu bệnh tích tụ, đất bị nén, chi phí đầu vào tăng — làm ba vụ nhưng lãi không gấp ba.
Xả lũ vào ruộng có kiểm soát — mở đê cho nước vào một vụ để đất nghỉ và nhận phù sa, rồi làm hai vụ chất lượng cao thay vì ba vụ năng suất.
Mua gạo có giống và xuất xứ rõ thay vì gạo trộn không tên — gạo đặc sản có giống thường gắn với vùng làm ít vụ hơn và chăm kỹ hơn.
Vì đây là nơi khai sinh Phật giáo Hoà Hảo và có Bửu Sơn Kỳ Hương, Tứ Ân Hiếu Nghĩa — chay kỳ được giữ rộng rãi, cỗ đám giỗ làm chay là chuyện bình thường, bếp cơm từ thiện rất dày.
Ba mươi năm đón khách quốc tế đã để lại một thứ hiếm thấy ở Việt Nam: thực đơn ghi rõ món nào không có gì.
Phật giáo vào Việt Nam khoảng hai nghìn năm trước. Nhưng người ở đây đã ăn uống theo một lối riêng từ lâu trước đó.
Vùng sữa lớn nhất miền Bắc là nơi hợp nhất để hỏi: người ăn chay ở Việt Nam có uống sữa không?
Phần lớn tôn giáo dạy ăn chay bằng lời khuyên. Có một tôn giáo ở Tây Ninh ghi nó thành bậc, có số ngày cụ thể.

Chuỗi tiệm bánh mì chay thượng hạng tại TP.HCM. Công thức thuần chay, rau tươi mỗi ngày, năm tiệm mở 24h kể cả chủ nhật và ngày lễ. Miễn phí giao đơn từ 500.000đ trong bán kính 5km.
