
Hoà Bình nằm ngay cửa ngõ Tây Bắc, cách Hà Nội khoảng 70 km. Tỉnh này có một điều mà rất ít địa phương trên thế giới có: tên của nó là một thuật ngữ khoa học quốc tế.
Năm 1927, nữ khảo cổ học người Pháp Madeleine Colani khai quật một loạt hang động ở Hoà Bình và tìm thấy những bộ công cụ đá có đặc điểm rất riêng.
Bà đặt tên cho nền văn hoá đó là "Hoabinhien" — tiếng Anh là Hoabinhian. Từ đó tới nay, giới khảo cổ khắp thế giới dùng chữ này để gọi cả một giai đoạn tiền sử ở Đông Nam Á, kéo dài khoảng từ 18.000 tới 7.000 năm trước.
Dấu vết văn hoá Hoà Bình được tìm thấy không chỉ ở Việt Nam mà cả ở Lào, Thái Lan, Campuchia, Malaysia, Indonesia, Myanmar và nam Trung Quốc.
Cư dân văn hoá Hoà Bình sống trong hang động và mái đá, dùng công cụ làm từ đá cuội ghè một mặt — kỹ thuật đặc trưng khiến bộ công cụ này được nhận ra ngay.
Họ săn bắt và hái lượm. Và đây là chỗ đáng chú ý với chủ đề của loạt bài này.
Hình dung phổ biến về người tiền sử là những người săn thú lớn. Thực tế thì khác nhiều.
Trong các di chỉ văn hoá Hoà Bình, thứ tìm được nhiều là:
Lý do rất thực tế: săn thú lớn là việc khó, nguy hiểm và không chắc thành công. Còn hái quả, đào củ, bắt ốc thì ngày nào cũng làm được, ai cũng làm được, và đủ nuôi sống.
Ở các nhóm hái lượm còn tồn tại tới thời hiện đại, tỉ lệ thức ăn thực vật thường chiếm phần lớn khẩu phần. Thịt là thứ thỉnh thoảng mới có, và khi có thì cả nhóm cùng ăn.
Một điều nữa: văn hoá Hoà Bình có những dấu hiệu sớm về việc con người bắt đầu quan tâm tới cây trồng — tiền đề của nông nghiệp.
Nó gỡ một lập luận hay được dùng để phản đối ăn chay: "con người vốn ăn thịt từ thời tiền sử".
Thực tế chính xác hơn là: con người vốn ăn gì kiếm được, và thứ kiếm được nhiều nhất là thực vật. Bữa ăn nhiều thịt mỗi ngày là hiện tượng rất mới trong lịch sử loài người — nó đòi hỏi chăn nuôi công nghiệp, tủ lạnh và vận chuyển.
Loạt bài này đã nói ý tương tự ở bài Sa Đéc, từ hướng khác: mâm cơm Việt truyền thống là cơm, canh, rau, một đĩa mặn nhỏ. Ở đây thì thấy nó từ xa hơn — mười tám nghìn năm trước.
Hoà Bình là địa bàn chính của người Mường — dân tộc có quan hệ gần gũi nhất với người Kinh về ngôn ngữ và nguồn gốc.
Bốn vùng Mường lớn được dân gian xếp hạng: "nhất Bi, nhì Vang, tam Thàng, tứ Động" — Mường Bi (Tân Lạc), Mường Vang (Lạc Sơn), Mường Thàng (Cao Phong), Mường Động (Kim Bôi).
"Đẻ đất đẻ nước" là sử thi của người Mường, thuộc hệ thống Mo Mường — những áng mo do thầy mo đọc trong tang lễ và nghi lễ.
Sử thi kể chuyện hình thành trời đất, cây cối, loài người, và sự ra đời của các mường. Nó dài hàng vạn câu, truyền miệng qua nhiều đời.
Trong đó có một hình ảnh trung tâm: cây si — cây khổng lồ mọc lên từ đất, đổ xuống và từ thân cây sinh ra các mường, các dòng họ.
Mo Mường là di sản văn hoá phi vật thể quốc gia và đang được làm hồ sơ trình UNESCO.
Muối hạt dổi đáng nhắc riêng: nó là một trong số ít gia vị Việt Nam tạo được vị mạnh mà không thuộc ngũ vị tân, nên rất hợp bếp chay nhà chùa. Rau đồ chấm muối hạt dổi là món chay ngon mà cực kỳ đơn giản.
Quần thể chùa Tiên ở huyện Lạc Thuỷ gồm nhiều hang động và đền chùa, là điểm hành hương lớn của tỉnh, đông nhất vào mùa xuân.
Hồ Hoà Bình — hồ thuỷ điện trên sông Đà, dài khoảng 70 km, nhiều đảo. Đây là một trong những hồ nhân tạo lớn nhất Việt Nam, nay thành điểm du lịch với các bản homestay ven hồ.
Trên hồ có đền Bờ (đền Chúa Thác Bờ), điểm lễ rất đông vào đầu năm, phải đi thuyền mới tới.
Hoà Bình nằm trên quốc lộ 6 — tuyến đi Sơn La, Điện Biên. Mọi chuyến xe lên Tây Bắc đều qua đây, và thị trấn dọc đường là nơi dừng ăn quen thuộc.
Cũng như đã nói ở bài Mộc Châu và Điện Biên: quãng đường này dài, quán dọc đường làm đồ nhanh cho khách đoàn, và không có thực đơn chay.
Với khách hành hương đi chùa Tiên, đền Bờ — nhóm có tỉ lệ ăn chay cao — thì đây là vấn đề lặp lại mỗi mùa lễ.
Bánh Mì XANH tìm đối tác nhượng quyền ở các tỉnh thành — mô hình bánh mì chay 24 giờ, thực đơn gọn. Xem trang nhượng quyền Bánh Mì XANH.
Xem nhượng quyền Bánh Mì XANH →Một nền văn hoá tiền sử kéo dài khoảng 18.000 tới 7.000 năm trước, được nữ khảo cổ học người Pháp Madeleine Colani đặt tên năm 1927 sau khi khai quật các hang động ở Hoà Bình. Giới khảo cổ thế giới dùng thuật ngữ Hoabinhian, và dấu vết tìm thấy khắp Đông Nam Á.
Trong di chỉ tìm được nhiều vỏ ốc núi ốc suối chất thành tầng dày, hạt quả củ, và xương thú nhỏ chứ không phải thú lớn. Săn thú lớn khó và nguy hiểm, còn hái quả đào củ bắt ốc thì ngày nào cũng làm được.
Chính xác hơn là con người vốn ăn gì kiếm được, và thứ kiếm được nhiều nhất là thực vật. Bữa ăn nhiều thịt mỗi ngày là hiện tượng rất mới — nó đòi hỏi chăn nuôi công nghiệp, tủ lạnh và vận chuyển.
Sử thi của người Mường thuộc hệ thống Mo Mường, do thầy mo đọc trong tang lễ và nghi lễ, dài hàng vạn câu, kể chuyện hình thành trời đất và sự ra đời của các mường. Hình ảnh trung tâm là cây si khổng lồ đổ xuống và sinh ra các dòng họ.
Là một trong số ít gia vị Việt Nam tạo được vị mạnh mà không thuộc ngũ vị tân, nên người kiêng hành tỏi dùng được. Rau đồ chấm muối hạt dổi là món chay ngon mà cực kỳ đơn giản.
Rau đồ và măng đồ — rau măng hấp trong chõ gỗ, chấm muối hạt dổi. Cùng với cơm lam nướng ống nứa ăn với muối vừng.
Ba mươi năm đón khách quốc tế đã để lại một thứ hiếm thấy ở Việt Nam: thực đơn ghi rõ món nào không có gì.
Phật giáo vào Việt Nam khoảng hai nghìn năm trước. Nhưng người ở đây đã ăn uống theo một lối riêng từ lâu trước đó.
Vùng sữa lớn nhất miền Bắc là nơi hợp nhất để hỏi: người ăn chay ở Việt Nam có uống sữa không?
Phần lớn tôn giáo dạy ăn chay bằng lời khuyên. Có một tôn giáo ở Tây Ninh ghi nó thành bậc, có số ngày cụ thể.

Chuỗi tiệm bánh mì chay thượng hạng tại TP.HCM. Công thức thuần chay, rau tươi mỗi ngày, năm tiệm mở 24h kể cả chủ nhật và ngày lễ. Miễn phí giao đơn từ 500.000đ trong bán kính 5km.
