
Thị xã Vĩnh Châu ở Sóc Trăng, ven biển Đông, là vùng trồng hành tím lớn nhất Việt Nam — khoảng vài nghìn héc-ta, cung cấp phần lớn hành tím cho cả nước và xuất khẩu.
Vĩnh Châu có đất giồng cát — những dải cát pha do biển bồi qua nhiều đời, cao hơn ruộng xung quanh.
Đất này không trồng lúa được vì thoát nước quá nhanh, nhưng lại hợp với cây củ: tơi xốp, thoát nước, không úng. Cộng với nắng nhiều và gió biển.
Đây lại đúng mô-típ đã gặp nhiều lần trong loạt bài: đất không trồng được thứ phổ thông thì lại cho ra đặc sản — nho Ninh Thuận, thanh long Bình Thuận, khóm Cầu Đúc Hậu Giang, tiêu Quảng Trị.
Hành tím thuộc ngũ vị tân — nhóm năm loại củ mà người ăn chay theo Phật giáo Bắc tông phải kiêng, đã nói kỹ ở bài Lý Sơn.
Loạt bài đã gặp tình huống này một lần rồi: Lý Sơn sống bằng tỏi, mà tỏi cũng là ngũ vị tân. Vĩnh Châu là trường hợp thứ hai.
Nhắc lại cho rõ, vì đây là điểm hay bị hiểu nhầm:
Và hành tím thì tốt: nhiều chất chống oxy hoá, có tính kháng khuẩn, là gia vị nền của rất nhiều món Việt.
Đây là phần cần nói thật, vì nó là chuyện có thật và đã được báo chí, ngành y tế ghi nhận nhiều năm.
Sau thu hoạch, hành tím phải được bóc bỏ lớp vỏ ngoài trước khi đóng gói. Công việc này làm thủ công, chủ yếu do phụ nữ và người lớn tuổi trong vùng đảm nhận, ngồi bóc hàng giờ mỗi ngày.
Hành chứa các hợp chất lưu huỳnh dễ bay hơi — chính thứ làm cay mắt khi thái hành. Ngồi bóc hành liên tục nhiều giờ, nhiều năm, trong không gian kín, thì mắt tiếp xúc với hơi đó ở mức rất cao.
Hậu quả được ghi nhận ở Vĩnh Châu:
Đã có các chương trình khám mắt, cấp kính bảo hộ và hỗ trợ y tế cho người dân vùng này, và tình hình có cải thiện.
Vì nó nhắc một điều mà những cuộc bàn về đạo đức ăn uống hay bỏ sót.
Người ta nói nhiều về con vật trong chuỗi thực phẩm — và điều đó đúng. Nhưng trong chuỗi ấy còn có con người: người trồng, người hái, người bóc, người gánh, người ngồi ngoài chợ từ ba giờ sáng.
Bài Sơn Trà đã mở rộng giới không sát sinh ra khỏi đĩa thức ăn. Ở đây là hướng mở rộng thứ hai: quan tâm tới người làm ra thức ăn của mình.
Điều này không đòi hỏi hành động lớn lao. Nó chỉ là:
Điểm cuối chính là nguyên tắc "nấu vừa đủ, không bỏ phí" của bếp chùa Hàn Quốc đã nói ở bài Quận 7.
Sóc Trăng là tỉnh có tỉ lệ người Khmer cao nhất Việt Nam, và Vĩnh Châu là một trong những nơi tập trung đông nhất — cùng với người Kinh và người Hoa.
Ba cộng đồng này sống xen kẽ, và ẩm thực pha lẫn rõ rệt.
Về chùa chiền: ở đây có cả chùa Khmer Nam tông, chùa Việt Bắc tông và chùa Hoa — ba truyền thống với ba quy tắc ăn khác nhau, như đã phân tích ở bài Tịnh Biên và bài Cần Thơ.
Sóc Trăng còn nổi tiếng với chùa Dơi (Mahatup), chùa Đất Sét, chùa Kh'leang — và lễ hội Ok Om Bok cùng đua ghe ngo vào rằm tháng 10 âm lịch.
Bánh pía đáng lưu ý: đây là món quà phổ biến nhất của Sóc Trăng, và bản nhân đậu xanh hoặc khoai môn không trứng thì chay hoàn toàn. Đọc nhãn là đủ.
Xá bấu — củ cải muối phơi khô của người Triều Châu — cũng là món chay để được rất lâu, hợp với nguyên tắc trữ đồ khô đã nói ở bài Năm Căn.
Bánh Mì XANH tìm đối tác nhượng quyền ở các tỉnh thành — mô hình bánh mì chay 24 giờ, thực đơn gọn. Xem trang nhượng quyền Bánh Mì XANH.
Xem nhượng quyền Bánh Mì XANH →Vì có đất giồng cát — dải cát pha do biển bồi, cao hơn ruộng xung quanh, thoát nước nhanh nên không trồng lúa được nhưng lại hợp cây củ. Cộng với nắng nhiều và gió biển.
Hành tím thuộc ngũ vị tân nên người ăn chay theo Phật giáo Bắc tông kiêng. Nhưng đó là giới giữ tâm chứ không phải giới không sát sinh — người ăn chay vì môi trường, sức khoẻ hay quyền động vật thì ăn bình thường.
Hành chứa hợp chất lưu huỳnh dễ bay hơi, chính thứ làm cay mắt. Ngồi bóc nhiều giờ mỗi ngày trong nhiều năm dẫn tới viêm kết mạc, khô mắt mạn tính và giảm thị lực; tỉ lệ mắt kém ở một số ấp cao hơn mặt bằng chung.
Vì trong chuỗi thực phẩm không chỉ có con vật mà còn có con người — người trồng, người hái, người bóc, người gánh. Quan tâm tới người làm ra thức ăn của mình là hướng mở rộng thứ hai của cùng một tinh thần.
Biết rằng củ hành có người ngồi bóc nó; không mặc cả tới cùng với người bán rau; trả giá đúng cho nông sản; và không bỏ phí — bỏ đi một phần thức ăn là bỏ đi toàn bộ công sức phía sau nó.
Bản nhân đậu xanh hoặc khoai môn không trứng thì chay hoàn toàn; loại có trứng muối thì không. Đọc nhãn là đủ.
Ba mươi năm đón khách quốc tế đã để lại một thứ hiếm thấy ở Việt Nam: thực đơn ghi rõ món nào không có gì.
Phật giáo vào Việt Nam khoảng hai nghìn năm trước. Nhưng người ở đây đã ăn uống theo một lối riêng từ lâu trước đó.
Vùng sữa lớn nhất miền Bắc là nơi hợp nhất để hỏi: người ăn chay ở Việt Nam có uống sữa không?
Phần lớn tôn giáo dạy ăn chay bằng lời khuyên. Có một tôn giáo ở Tây Ninh ghi nó thành bậc, có số ngày cụ thể.

Chuỗi tiệm bánh mì chay thượng hạng tại TP.HCM. Công thức thuần chay, rau tươi mỗi ngày, năm tiệm mở 24h kể cả chủ nhật và ngày lễ. Miễn phí giao đơn từ 500.000đ trong bán kính 5km.
