
Huyện đảo Lý Sơn cách bờ biển Quảng Ngãi khoảng 15 hải lý, gồm đảo Lớn (Cù Lao Ré), đảo Bé và hòn Mù Cu. Đảo hình thành từ hoạt động núi lửa, nên có những miệng núi lửa đã tắt như núi Thới Lới, núi Giếng Tiền.
Lý Sơn được gọi là vương quốc tỏi. Nghề trồng tỏi ở đây rất đặc biệt: người dân phủ một lớp cát san hô trắng lấy từ biển lên trên lớp đất bazan, rồi trồng tỏi trên đó.
Lớp cát san hô giữ ẩm, thoát nước tốt và phản xạ nắng — nhờ đó tỏi Lý Sơn có củ nhỏ, tép chắc, thơm nồng nhưng không hăng gắt như tỏi vùng khác. Mỗi vụ phải thay lớp cát mới, và cát thì lấy từ biển — một nghề nặng nhọc và cũng là vấn đề môi trường của đảo.
Loại quý nhất là tỏi cô đơn — củ chỉ có một tép duy nhất, tròn, mọc do cây phát triển không thuận. Tỏi cô đơn hiếm, giá cao gấp nhiều lần tỏi thường.
Cả hòn đảo sống bằng tỏi. Nhưng với người ăn chay theo Phật giáo Bắc tông, tỏi là thứ phải kiêng.
Tỏi đứng trong nhóm ngũ vị tân — năm loại củ có mùi hăng: hành, tỏi, hẹ, kiệu, hưng cừ (nén).
Kinh Lăng Nghiêm giải thích: năm thứ này ăn sống thì sinh nóng giận, ăn chín thì kích dục — tức làm loạn tâm, cản trở việc giữ định khi tu tập. Ngoài ra chúng để lại mùi nồng trong hơi thở, ảnh hưởng tới người xung quanh khi cùng tụng kinh, ngồi thiền.
Cần nói rõ: kiêng ngũ vị tân không phải vì chúng là sinh vật bị giết — đó là lý do khác hẳn với việc kiêng thịt. Kiêng thịt là giới không sát sinh; kiêng ngũ vị tân là giới giữ tâm.
Vì thế người ăn chay vì môi trường hay sức khoẻ không có lý do gì phải kiêng tỏi, và họ ăn bình thường. Chỉ người theo giới nhà chùa mới kiêng.
Cũng nên công bằng: tỏi là thực phẩm có giá trị. Allicin trong tỏi có tác dụng kháng khuẩn, và tỏi được dùng làm thuốc dân gian ở khắp thế giới. Người không theo giới thì đây là thứ nên ăn.
Và ngay cả người kiêng ngũ vị tân cũng thường dùng tỏi làm thuốc khi bệnh — vì giới luật nhắm vào việc ăn hằng ngày, không cấm dùng thuốc.
Đây là câu hỏi thực tế, và câu trả lời đã được nhà chùa giải quyết từ lâu:
Ai từng ăn cơm chùa Huế hay chùa Bắc đều biết: món không tỏi vẫn đậm. Chỉ là đậm theo cách khác.
Đây là nghi lễ đặc biệt nhất của Lý Sơn, được công nhận Di sản văn hoá phi vật thể quốc gia năm 2013.
Thời Nguyễn, triều đình lập đội Hoàng Sa — mỗi năm cử người từ Lý Sơn ra quần đảo Hoàng Sa đo đạc, cắm mốc, thu lượm sản vật. Đi bằng thuyền nan, đi vài tháng, và rất nhiều người không trở về.
Trước mỗi chuyến đi, làng làm lễ khao lề thế lính: nặn hình nhân bằng bột hoặc rơm thay cho người lính, đặt lên thuyền giấy, làm lễ rồi thả ra biển.
Ý nghĩa: hình nhân chịu thay số phận, để người thật được về. Người đi mang theo một đôi chiếu, bảy sợi dây mây, bảy đòn tre và một thẻ bài ghi tên — nếu chết trên biển thì đồng đội bó xác bằng chiếu, buộc dây, thả xuống biển cùng thẻ bài, hy vọng trôi về quê.
Đó là chi tiết khó quên nhất: họ mang theo chính cái quan tài của mình.
Lễ tổ chức vào tháng 2-3 âm lịch tại đình làng An Vĩnh. Đồ lễ gồm hương hoa, xôi chè, hình nhân, thuyền giấy — lễ chay là chính, vì đây là lễ tế người đã khuất.
Lý Sơn có chùa Hang (Thiên Khổng Thạch Tự) — ngôi chùa nằm trong hang đá lớn dưới chân núi Thới Lới, được coi là chùa trong hang lớn nhất Việt Nam. Hang do sóng biển khoét vào vách đá qua hàng nghìn năm.
Ngoài ra có chùa Đục trên sườn núi Giếng Tiền, với tượng Quán Thế Âm lớn nhìn ra biển.
Ở đảo, các chùa đều nhỏ và giản dị. Ngày rằm mùng một có lễ, và người dân đảo — vốn sống bằng biển — vẫn giữ lệ ăn chay những ngày đó.
Lý Sơn là đảo nhỏ, hàng quán phục vụ khách du lịch, và thực đơn gần như toàn hải sản: cua huỳnh đế, ốc, nhum, cá.
Món chay được:
Ra đảo mà ăn chay thì nên mang theo đồ. Tàu ra đảo mỗi ngày vài chuyến, hàng hoá trên đảo phụ thuộc tàu, và không có cửa hàng đồ chay nào.
Mọi đảo du lịch ở Việt Nam — Lý Sơn, Cù Lao Chàm, Phú Quý, Côn Đảo — đều chung một đặc điểm: nguồn cung phụ thuộc tàu, và tàu phụ thuộc thời tiết. Biển động vài ngày là hàng khan.
Đồ ăn để được lâu, không cần lạnh, no và đủ chất vì thế có giá trị đặc biệt ở đảo — cho cả khách lẫn người dân. Đó là một nhu cầu ổn định mà hiện gần như chỉ có mì gói đáp ứng.
Bánh Mì XANH tìm đối tác nhượng quyền ở các tỉnh thành — mô hình bánh mì chay 24 giờ, thực đơn gọn. Xem trang nhượng quyền Bánh Mì XANH.
Xem nhượng quyền Bánh Mì XANH →Vì người dân phủ lớp cát san hô trắng lấy từ biển lên trên đất bazan rồi trồng tỏi trên đó. Lớp cát giữ ẩm, thoát nước tốt và phản xạ nắng, làm tỏi có củ nhỏ, tép chắc, thơm nồng nhưng không hăng gắt.
Hành, tỏi, hẹ, kiệu, hưng cừ (nén). Kinh Lăng Nghiêm giải thích ăn sống sinh nóng giận, ăn chín kích dục, làm loạn tâm khi tu tập, lại để mùi nồng ảnh hưởng người cùng tụng kinh ngồi thiền.
Không. Kiêng thịt là giới không sát sinh; kiêng ngũ vị tân là giới giữ tâm. Vì thế người ăn chay vì môi trường hay sức khoẻ không có lý do phải kiêng tỏi, chỉ người theo giới nhà chùa mới kiêng.
Nấm hương khô (umami mạnh nhất), gừng riềng sả (mùi ấm), tiêu (thay vị cay hăng), quế hồi thảo quả (nước dùng), nước tương chao tương hột (mặn có chiều sâu), rong biển (ngọt biển), củ cải mía lê táo (ngọt nền).
Nghi lễ trước mỗi chuyến đội Hoàng Sa ra biển: nặn hình nhân bằng bột hoặc rơm thay cho người lính, đặt lên thuyền giấy, làm lễ rồi thả ra biển, với ý nghĩa hình nhân chịu thay số phận để người thật được về.
Một đôi chiếu, bảy sợi dây mây, bảy đòn tre và một thẻ bài ghi tên — nếu chết trên biển thì đồng đội bó xác bằng chiếu, buộc dây, thả xuống cùng thẻ bài, hy vọng trôi về quê. Họ mang theo chính cái quan tài của mình.
Ba mươi năm đón khách quốc tế đã để lại một thứ hiếm thấy ở Việt Nam: thực đơn ghi rõ món nào không có gì.
Phật giáo vào Việt Nam khoảng hai nghìn năm trước. Nhưng người ở đây đã ăn uống theo một lối riêng từ lâu trước đó.
Vùng sữa lớn nhất miền Bắc là nơi hợp nhất để hỏi: người ăn chay ở Việt Nam có uống sữa không?
Phần lớn tôn giáo dạy ăn chay bằng lời khuyên. Có một tôn giáo ở Tây Ninh ghi nó thành bậc, có số ngày cụ thể.

Chuỗi tiệm bánh mì chay thượng hạng tại TP.HCM. Công thức thuần chay, rau tươi mỗi ngày, năm tiệm mở 24h kể cả chủ nhật và ngày lễ. Miễn phí giao đơn từ 500.000đ trong bán kính 5km.
