Lạng Sơn là cửa ngõ biên giới phía Bắc, nơi giao thoa Việt - Hoa kéo dài hàng thế kỷ. Ở đây có chùa nằm trong động đá vôi, một khu chợ đi vào ca dao, và ẩm thực Tày Nùng mà người ăn chay nên biết trước.
Chùa Tam Thanh nằm trong động đá vôi giữa thành phố Lạng Sơn. Chùa không xây mới mà tận dụng lòng hang — tượng Phật tạc vào vách đá, bàn thờ đặt trong hốc đá tự nhiên.
Trong động có tượng Phật A Di Đà tạc nổi vào vách đá từ thế kỷ 15, và hồ nước tự nhiên gọi là hồ Âm Ty. Ánh sáng lọt qua các khe đá tạo không gian rất riêng.
Gần đó là động Nhị Thanh — do Ngô Thì Sĩ, một danh sĩ thế kỷ 18, cho tôn tạo khi làm quan ở đây; và nàng Tô Thị — khối đá hình người mẹ bồng con, gắn với truyền thuyết chờ chồng.
Cụm này nằm gần nhau, đi bộ được, và là nét riêng của Lạng Sơn: tín ngưỡng gắn với đá.
Câu ca xưa: "Đồng Đăng có phố Kỳ Lừa / Có nàng Tô Thị, có chùa Tam Thanh".
Chợ Kỳ Lừa là chợ phiên lâu đời, nay vẫn là trung tâm buôn bán. Cùng với cửa khẩu Hữu Nghị và Tân Thanh, Lạng Sơn là điểm thông thương lớn với Trung Quốc.
Giao thương kéo theo giao thoa ẩm thực. Nhiều món ở đây có gốc Hoa hoặc là biến thể: khâu nhục, xá xíu, vịt quay lá mắc mật, bánh áp chao.
Với người ăn chay, điều này có hai mặt: khó vì món đặc sản đều có thịt, nhưng dễ ở chỗ vùng giao thương với người Hoa thì có sẵn nguyên liệu chay kiểu Hoa — mì căn, tàu hũ ky, nấm khô, đồ chay đóng gói.
Người Tày và Nùng chiếm đa số dân cư Lạng Sơn. Ẩm thực của họ gắn với:
Món lễ tết của người Tày Nùng phần lớn có thịt, vì thịt là thứ quý trong văn hoá vùng núi. Không có truyền thống ăn chay trong tín ngưỡng Tày Nùng như trong Phật giáo Bắc tông.
Nên người ăn chay ở Lạng Sơn chủ yếu là người Kinh theo Phật giáo, và hàng chay tập trung ở thành phố, quanh chùa.
Chỗ cần hỏi kỹ: mỡ lợn hay được dùng để xào nấu ở vùng núi, kể cả với món rau.
Lạng Sơn là một trong những nơi lạnh nhất Việt Nam, mùa đông có khi xuống gần 0 độ, thỉnh thoảng có băng giá ở vùng cao như Mẫu Sơn.
Mùa đông ăn uống ở đây thiên về món nóng, nhiều gia vị ấm — gừng, quế, hồi. Lẩu chay và canh nóng hợp mùa này.
Hoa đào, hoa mận nở tháng Giêng tháng Hai, và đó cũng là mùa lễ hội.
Bánh Mì XANH tìm đối tác nhượng quyền ở các tỉnh thành — mô hình bánh mì chay 24 giờ, hợp thành phố cửa khẩu có khách qua lại. Xem trang nhượng quyền Bánh Mì XANH.
Chùa nằm trong động đá vôi, không xây mới mà tận dụng lòng hang — tượng Phật tạc vào vách đá, bàn thờ đặt trong hốc đá tự nhiên. Trong động có tượng A Di Đà tạc nổi từ thế kỷ 15 và hồ nước tự nhiên.
Không có truyền thống ăn chay trong tín ngưỡng Tày Nùng như Phật giáo Bắc tông. Món lễ tết phần lớn có thịt vì thịt là thứ quý trong văn hoá vùng núi. Người ăn chay ở Lạng Sơn chủ yếu là người Kinh theo Phật giáo.
Giao thương với người Hoa nên có sẵn nguyên liệu chay kiểu Hoa — mì căn, tàu hũ ky, nấm khô, đồ chay đóng gói — dễ mua ở chợ.
Măng ớt mắc mật (măng ngâm ớt và quả mắc mật), khẩu sli (bánh gạo nếp nổ trộn mật), và na Chi Lăng mùa tháng Tám.
Tuỳ loại. Vỏ nhuộm từ tro rơm nếp, bản nhân đậu xanh không thịt là chay, nhưng bản truyền thống có thịt mỡ.
Mỡ lợn — hay được dùng để xào nấu kể cả với món rau, nên phải hỏi rõ ở quán bình dân.
Ba mươi năm đón khách quốc tế đã để lại một thứ hiếm thấy ở Việt Nam: thực đơn ghi rõ món nào không có gì.
Phật giáo vào Việt Nam khoảng hai nghìn năm trước. Nhưng người ở đây đã ăn uống theo một lối riêng từ lâu trước đó.
Vùng sữa lớn nhất miền Bắc là nơi hợp nhất để hỏi: người ăn chay ở Việt Nam có uống sữa không?
Phần lớn tôn giáo dạy ăn chay bằng lời khuyên. Có một tôn giáo ở Tây Ninh ghi nó thành bậc, có số ngày cụ thể.

Chuỗi tiệm bánh mì chay thượng hạng tại TP.HCM. Công thức thuần chay, rau tươi mỗi ngày, năm tiệm mở 24h kể cả chủ nhật và ngày lễ. Miễn phí giao đơn từ 500.000đ trong bán kính 5km.
