
Kon Tum là tỉnh cực bắc Tây Nguyên, giáp Lào và Campuchia tại ngã ba Đông Dương. Đây cũng là tỉnh có tỉ lệ dân tộc thiểu số cao — Ba Na, Xơ Đăng, Giẻ Triêng, Gia Rai, Brâu, Rơ Măm.
Nhà thờ Chánh toà Kon Tum, quen gọi là nhà thờ gỗ, xây từ năm 1913 tới 1918 do một linh mục người Pháp thiết kế, thợ mộc từ Bình Định và Quảng Nam thi công.
Ba điều làm nó đặc biệt:
Toàn bộ công trình dùng gỗ cà chít (sến đỏ) — loại gỗ rất cứng của rừng Tây Nguyên. Tường trình bằng đất trộn rơm theo lối nhà truyền thống.
Các cấu kiện gỗ liên kết bằng mộng — kỹ thuật nhà gỗ cổ truyền Việt Nam — chứ không đóng đinh. Sau hơn một trăm năm trong khí hậu Tây Nguyên, công trình vẫn nguyên.
Bố cục chung theo lối nhà thờ Roman: vòm, cửa sổ cao, tháp chuông. Nhưng mái dốc đứng và cao vút thì lấy từ nhà rông — nhà cộng đồng của người Ba Na.
Đây là trường hợp thứ ba trong loạt bài này gặp cùng một hiện tượng, sau nhà thờ đá Phát Diệm mang dáng đình chùa và chùa Khải Đoan mang dáng nhà dài Ê Đê: tôn giáo tới vùng đất mới thì mặc lấy hình dáng của vùng đất đó.
Nó không phải chuyện thẩm mỹ. Nó là một lựa chọn về cách tiếp cận: muốn người ta đến thì đừng bắt người ta bỏ hết những gì họ quen.
Nhà rông là nhà cộng đồng của người Ba Na, Xơ Đăng, Gia Rai. Mái cao vút như lưỡi rìu dựng ngược, có làng làm cao tới hơn 20 mét.
Nhà rông là nơi họp làng, xử việc chung, tiếp khách, đặt cồng chiêng, và là nơi trai làng chưa vợ ngủ. Nhà càng cao thì làng càng mạnh — nên việc dựng nhà rông là việc của cả làng, làm bằng vật liệu rừng, không dùng đinh sắt.
Ở Kon Tum có thể thăm nhà rông ở làng Kon K'Tu, Kon Klor ngay gần thành phố, cùng cầu treo Kon Klor bắc qua sông Đăk Bla.
Gỏi lá là món đặc trưng nhất Kon Tum, và nó là một hiện tượng đáng chú ý với người ăn chay.
Món này gồm hàng chục loại lá — có nơi đếm được 30 tới 50 loại — bày ra mâm: lá sung, lá mơ, lá cải, lá đinh lăng, lá ổi, lá xoài, lá chua, tía tô, lộc vộc, ngũ gia bì, và nhiều loại lá rừng không có tên phổ thông.
Cách ăn: cuốn lá thành phễu, cho nhân vào, chấm nước chấm, ăn cả cuốn.
Phần lá — tức phần chính của món — hoàn toàn chay. Phần không chay là nhân (thịt luộc, tôm, bì) và nước chấm (làm từ gạo nếp lên men, tôm khô, thịt băm).
Bản chay hoàn toàn khả thi: nhân thay bằng đậu hũ chiên, nấm xào, đậu phộng rang, khế, chuối chát; nước chấm làm từ tương đậu nành lên men hoặc nước tương pha.
Điều đáng nói hơn: gỏi lá cho thấy tri thức về cây cỏ của người vùng cao. Biết lá nào ăn được, lá nào kỵ, lá nào hợp nhau — đó là kho kiến thức tích luỹ qua nhiều đời, và nó đang mai một.
Muối kiến vàng là món dễ nhầm nhất. Nó được bán như một loại gia vị, đóng hũ, trông giống muối ớt. Nhưng thành phần chính là kiến vàng rừng rang giã — người ăn chay tuyệt đối không dùng.
Cách Kon Tum khoảng 50 km là Măng Đen, thị trấn trên cao nguyên ở độ cao khoảng 1.200 mét, rừng thông bạt ngàn, khí hậu mát quanh năm. Nhiều người gọi là "Đà Lạt thứ hai".
Ở đây có tượng Đức Mẹ Măng Đen — bức tượng Đức Mẹ Fatima bị mất hai bàn tay, được tìm thấy trong rừng và trở thành điểm hành hương đông đảo, đặc biệt với giáo dân Tây Nguyên. Cạnh đó có chùa Khánh Lâm trên đồi thông.
Măng Đen phát triển du lịch rất nhanh những năm gần đây, nhưng hạ tầng ăn uống chưa theo kịp — quán ít, đóng sớm, và hầu như không có lựa chọn chay.
Kon Tum và Măng Đen đang ở đúng giai đoạn mà nhiều điểm du lịch Việt Nam từng đi qua: khách tăng nhanh hơn dịch vụ.
Trong giai đoạn đó, thứ thiếu nhất luôn là đồ ăn đơn giản, sạch, có mọi giờ — không phải nhà hàng sang. Khách tới lúc tối muộn, đi từ sáng sớm, và người địa phương làm dịch vụ cũng ăn giờ thất thường.
Đó là khoảng trống lặp đi lặp lại ở mọi nơi trong loạt bài này, và ở Măng Đen thì nó còn rõ hơn vì thị trấn nhỏ và mới.
Bánh Mì XANH tìm đối tác nhượng quyền ở các tỉnh thành — mô hình bánh mì chay 24 giờ, thực đơn gọn. Xem trang nhượng quyền Bánh Mì XANH.
Xem nhượng quyền Bánh Mì XANH →Từ năm 1913 tới 1918, do một linh mục người Pháp thiết kế, thợ mộc từ Bình Định và Quảng Nam thi công. Toàn bộ dùng gỗ cà chít, ghép mộng không đóng đinh, tường trình bằng đất trộn rơm.
Bố cục chung theo lối Roman với vòm, cửa sổ cao, tháp chuông; nhưng mái dốc đứng và cao vút thì lấy từ nhà rông — nhà cộng đồng của người Ba Na.
Là nơi họp làng, xử việc chung, tiếp khách, đặt cồng chiêng, và là nơi trai làng chưa vợ ngủ. Nhà càng cao thì làng càng mạnh, nên dựng nhà rông là việc của cả làng, làm bằng vật liệu rừng, không dùng đinh sắt.
Được. Phần lá — tức phần chính, có nơi đếm được 30 tới 50 loại — hoàn toàn chay. Chỉ cần thay nhân bằng đậu hũ chiên, nấm xào, đậu phộng rang, khế, chuối chát, và làm nước chấm từ tương đậu nành lên men.
Không. Đây là món dễ nhầm nhất vì được bán như gia vị, đóng hũ, trông giống muối ớt — nhưng thành phần chính là kiến vàng rừng rang giã.
Cách thành phố Kon Tum khoảng 50 km, trên cao nguyên độ cao khoảng 1.200 mét, rừng thông bạt ngàn. Ở đây có tượng Đức Mẹ Măng Đen và chùa Khánh Lâm, là điểm hành hương và du lịch đang lên nhanh.
Ba mươi năm đón khách quốc tế đã để lại một thứ hiếm thấy ở Việt Nam: thực đơn ghi rõ món nào không có gì.
Phật giáo vào Việt Nam khoảng hai nghìn năm trước. Nhưng người ở đây đã ăn uống theo một lối riêng từ lâu trước đó.
Vùng sữa lớn nhất miền Bắc là nơi hợp nhất để hỏi: người ăn chay ở Việt Nam có uống sữa không?
Phần lớn tôn giáo dạy ăn chay bằng lời khuyên. Có một tôn giáo ở Tây Ninh ghi nó thành bậc, có số ngày cụ thể.

Chuỗi tiệm bánh mì chay thượng hạng tại TP.HCM. Công thức thuần chay, rau tươi mỗi ngày, năm tiệm mở 24h kể cả chủ nhật và ngày lễ. Miễn phí giao đơn từ 500.000đ trong bán kính 5km.
