Hà Giang là tỉnh cực bắc. Phần lớn diện tích là núi đá vôi, và cao nguyên đá Đồng Văn — công viên địa chất toàn cầu được UNESCO công nhận năm 2010 — trải trên bốn huyện Quản Bạ, Yên Minh, Đồng Văn, Mèo Vạc.
Đá ở đây không phải cảnh trí. Nó là điều kiện sống.
Trên cao nguyên đá, đất không thành thửa. Đất nằm rải rác trong những hốc đá tai mèo, mỗi hốc bằng cái rổ, cái thúng.
Người Mông có một kỹ thuật canh tác mà đồng bằng không ai hình dung nổi: gùi đất lên núi, đổ vào từng hốc đá, rồi tra hạt ngô vào đó. Mỗi hốc một vài cây. Mưa xuống cuốn đất trôi đi thì mùa sau lại gùi lên bù.
Cách làm này có tên là thổ canh hốc đá. Nó cho thấy một điều: ở Hà Giang, mỗi hạt lương thực đều có giá bằng công sức leo núi.
Ăn chay ở đồng bằng dễ bị hiểu là chuyện kiêng khem — bỏ bớt cái này, tránh cái kia. Lên cao nguyên đá thì mạch nghĩ đảo lại.
Ở nơi trồng một cây ngô tốn công như thế, rau xanh là thứ quý, không phải thứ rẻ. Bó cải mèo hái trên nương, nắm rau bò khai, ngọn su su — tất cả đều là kết quả của việc cõng đất, cõng nước.
Tinh thần gốc của ăn chay không phải là ăn ít đi, mà là không phí phạm và không gây tổn hại thừa. Cao nguyên đá dạy điều đó bằng địa hình, chẳng cần giảng.
Chùa Sùng Khánh ở xã Đạo Đức, huyện Vị Xuyên, là ngôi chùa cổ nhất Hà Giang. Chùa dựng từ thời Trần, thế kỷ 14.
Trong chùa còn hai bảo vật:
Ngôi chùa này quan trọng vì nó chứng minh Phật giáo Việt Nam đã lên tới vùng biên ải từ rất sớm — chứ không dừng ở châu thổ sông Hồng. Ngày rằm, mùng một, chùa vẫn có người tới lễ và dùng cơm chay.
Mèn mén là món chính của người Mông: ngô tẻ xay nhỏ, đồ chín bằng hơi trong chõ gỗ, hai lần. Hạt tơi, ăn với canh hoặc rau.
Mèn mén chay về nguyên liệu — chỉ có ngô. Nhưng nó không phải món chay theo nghĩa tôn giáo; nó đơn giản là lương thực của vùng không trồng được lúa nước.
Những thứ khác ở Hà Giang cũng vốn đã chay:
Đây là vùng không có truyền thống ăn chay. Người Mông, Tày, Dao ở đây theo tín ngưỡng riêng, không kiêng thịt theo lịch âm như Phật tử dưới xuôi. Nên phải hỏi thẳng, hỏi rõ:
Cách gọn nhất: nói "tôi không ăn thịt cá, cũng không ăn mỡ động vật". Câu thứ hai mới là câu quan trọng.
Chợ phiên là chỗ mua nguyên liệu tốt nhất. Chợ Đồng Văn họp sáng chủ nhật, chợ Mèo Vạc cũng chủ nhật, chợ Quản Bạ, chợ Lũng Phìn theo lịch riêng.
Ở chợ mua được rau tươi hái sáng, đậu phụ làm tại chỗ, măng khô, nấm hương rừng, mộc nhĩ, đậu tương, mật ong bạc hà. Mua rồi nhờ nhà nghỉ hoặc homestay nấu giúp là cách chắc ăn hơn tìm quán.
Mật ong bạc hà Mèo Vạc là đặc sản nổi tiếng nhất vùng — nhưng người ăn thuần chay thì không dùng mật ong. Ăn chay theo lối Phật giáo Việt Nam thì dùng được.
Đường Hà Giang là đường đèo dài, quãng giữa hai thị trấn có khi cả tiếng đồng hồ không có quán. Đồ ăn mang theo được, không cần hâm, không sợ hỏng là thứ đáng giá.
Bánh mì chay hợp vai trò đó: cầm được trên xe, ăn lúc dừng chân ngắm đèo Mã Pì Lèng, không phải giải thích với ai về chuyện chay mặn.
Bánh Mì XANH tìm đối tác nhượng quyền ở các tỉnh thành — mô hình bánh mì chay 24 giờ, thực đơn gọn. Xem trang nhượng quyền Bánh Mì XANH.
Là cách canh tác của người Mông trên cao nguyên đá: gùi đất lên núi đổ vào từng hốc đá tai mèo rồi tra hạt ngô vào đó. Mỗi hốc chỉ trồng được vài cây, mưa cuốn đất trôi thì mùa sau lại gùi lên bù.
Chay về nguyên liệu — chỉ có ngô tẻ xay nhỏ đồ chín hai lần bằng hơi. Nhưng nó là lương thực chính của vùng không trồng được lúa nước, không phải món chay theo nghĩa tôn giáo.
Chùa Sùng Khánh ở xã Đạo Đức, huyện Vị Xuyên — ngôi chùa cổ nhất tỉnh, dựng từ thời Trần thế kỷ 14, còn bia đá năm 1367 và chuông đồng năm 1705.
Thắng cố — nấu từ nội tạng và xương ngựa hoặc bò, không có bản chay. Đây là món trung tâm của chợ phiên nên rất dễ bị mời.
Thường là không, vì gần như mọi bếp vùng cao đều xào bằng mỡ lợn. Phải nói rõ "không ăn mỡ động vật" chứ nói "không ăn thịt" là chưa đủ.
Chợ phiên — Đồng Văn và Mèo Vạc họp sáng chủ nhật. Ở đó có rau hái sáng, đậu phụ làm tại chỗ, măng khô, nấm hương rừng, mộc nhĩ. Mua rồi nhờ homestay nấu giúp chắc ăn hơn tìm quán.
Ba mươi năm đón khách quốc tế đã để lại một thứ hiếm thấy ở Việt Nam: thực đơn ghi rõ món nào không có gì.
Phật giáo vào Việt Nam khoảng hai nghìn năm trước. Nhưng người ở đây đã ăn uống theo một lối riêng từ lâu trước đó.
Vùng sữa lớn nhất miền Bắc là nơi hợp nhất để hỏi: người ăn chay ở Việt Nam có uống sữa không?
Phần lớn tôn giáo dạy ăn chay bằng lời khuyên. Có một tôn giáo ở Tây Ninh ghi nó thành bậc, có số ngày cụ thể.

Chuỗi tiệm bánh mì chay thượng hạng tại TP.HCM. Công thức thuần chay, rau tươi mỗi ngày, năm tiệm mở 24h kể cả chủ nhật và ngày lễ. Miễn phí giao đơn từ 500.000đ trong bán kính 5km.
