Sông Cầu là thị xã cực bắc Phú Yên, ôm lấy vịnh Xuân Đài — một trong những vịnh đẹp nhất duyên hải miền Trung. Đây cũng là xứ dừa lớn nhất miền Trung, với những rặng dừa chạy dài theo quốc lộ 1.
Loạt bài này đã nói nhiều về đạm chay — đậu hũ, mì căn, nấm, tàu hũ ky. Nhưng có một câu hỏi thực tế hơn mà ít ai đặt ra rõ ràng:
Bỏ mỡ động vật rồi thì lấy cái béo ở đâu?
Đây không phải chuyện dinh dưỡng suông. Béo là thứ làm món ăn có hậu vị, làm gia vị bám vào lưỡi lâu hơn, làm nước dùng có độ dày. Bếp Việt truyền thống dùng mỡ heo rất nhiều — kho, xào, chiên, phi hành. Bỏ nó đi mà không thay bằng gì thì món chay nhạt, và "nhạt" chính là lời chê phổ biến nhất mà người ta dành cho đồ chay.
Bếp chay Việt thực ra có sẵn bốn nguồn, và mỗi nguồn làm một việc khác nhau:
Hiểu bốn nguồn này thì nấu chay thôi ám ảnh chuyện giả mặn. Vấn đề của món chay nhạt thường không nằm ở thiếu đạm, mà ở thiếu béo và thiếu vị umami — cái sau thì đã nói ở bài Bần Yên Nhân và bài Phú Quốc (nấm khô, tương, rong biển, cà chua, hành tây).
Ở xứ dừa như Sông Cầu, nước cốt dừa là thứ có sẵn và rẻ. Nó làm được những việc mà mỡ heo làm:
Nhưng phải nói cho đủ: nước cốt dừa có mùi rất mạnh và rất riêng. Nó không thay được mỡ heo ở mọi món. Cho nước cốt dừa vào phở chay hay bún bò chay là hỏng — hai vị đánh nhau.
Đây là lý do bếp chay miền Bắc gần như không dùng nước cốt dừa, còn bếp chay miền Nam thì dùng ở khắp nơi. Không phải bên nào đúng hơn — hai vùng đi theo hai lối vị khác nhau, như đã nói ở bài Huế và bài Cần Thơ.
Nước cốt dừa nhiều chất béo bão hoà. Người ăn chay lâu năm thường tự điều tiết: dùng nước cốt dừa cho món cần nó, chứ không đổ vào mọi thứ. Và vì món chay không có mỡ động vật nên tổng lượng béo trong bữa vẫn thường thấp hơn bữa mặn tương ứng.
Loạt bài này không phán ăn gì tốt hơn ăn gì. Chỉ nói: biết mình đang lấy béo từ đâu thì nấu chủ động hơn.
Vịnh Xuân Đài là vùng nuôi tôm hùm lồng lớn của cả nước. Mặt vịnh kín gió, nước sâu vừa phải, rất hợp.
Nghề này có một đặc điểm đáng nói, cùng mạch với bài Hồng Ngự: nó phụ thuộc gần như hoàn toàn vào chất lượng nước. Nuôi dày quá thì nước tù, tôm chết hàng loạt — chuyện đã xảy ra nhiều lần ở các vịnh nuôi tôm hùm miền Trung.
Bài học giống hệt bài Đơn Dương với nhà kính, và bài Năm Căn với tôm - rừng: ngưỡng chịu đựng của môi trường là có thật, và vượt qua nó thì chính người nuôi mất trước.
Người ăn chay ở vùng này không tiêu thụ tôm hùm, nhưng vẫn uống nước cùng nguồn, ăn rau trồng cùng đất. Như đã nói ở Hồng Ngự: đây là chuyện chung, không phải chuyện của riêng người bán.
Lưu ý quen thuộc ở duyên hải miền Trung: mắm ruốc và nước mắm có mặt trong hầu hết nước chấm, kể cả chén chấm bánh hỏi hay bánh xèo. Hỏi thẳng tên loại, đừng hỏi chung "có chay không".
Sông Cầu nằm trên trục quốc lộ 1, đoạn giữa Quy Nhơn và Tuy Hoà. Đây là chặng mà xe khách Bắc - Nam đi qua vào khoảng nửa đêm tới rạng sáng.
Cảnh đã mô tả nhiều lần trong loạt bài này: quán cơm đường dài mở suốt, đèn sáng, xe dừng 20 phút, khách ăn vội. Và ở khung giờ đó, người giữ chay chỉ còn cơm trắng với rau luộc — nếu may.
Bánh Mì XANH tìm đối tác nhượng quyền ở các tỉnh thành — mô hình bánh mì chay 24 giờ, thực đơn gọn. Xem trang nhượng quyền Bánh Mì XANH.
Béo làm món ăn có hậu vị, làm gia vị bám vào lưỡi lâu hơn, làm nước dùng có độ dày. Bỏ mỡ heo mà không thay bằng gì thì món chay nhạt — và "nhạt" chính là lời chê phổ biến nhất người ta dành cho đồ chay.
Bốn nguồn: nước cốt dừa (béo ngậy, có mùi riêng), đậu phộng (béo bùi), mè rang hoặc dầu mè (béo thơm, mạnh trong bếp chay Huế), và dầu thực vật trung tính để chiên xào.
Kho (đậu hũ, mít, nấm), cà ri chay, chè, kho quẹt chay. Nhưng mùi nó rất mạnh nên không thay mỡ heo ở mọi món — cho vào phở chay hay bún bò chay là hai vị đánh nhau.
Vì hai vùng đi theo hai lối vị khác nhau. Miền Nam dùng khắp nơi, miền Bắc gần như không — không phải bên nào đúng hơn.
Thường không phải thiếu đạm, mà thiếu béo và thiếu vị umami — cái sau lấy từ nấm khô, tương, rong biển, cà chua, hành tây.
Phụ thuộc gần như hoàn toàn vào chất lượng nước. Nuôi dày quá thì nước tù, tôm chết hàng loạt — ngưỡng chịu đựng của môi trường là có thật, và vượt qua thì chính người nuôi mất trước.
Ba mươi năm đón khách quốc tế đã để lại một thứ hiếm thấy ở Việt Nam: thực đơn ghi rõ món nào không có gì.
Phật giáo vào Việt Nam khoảng hai nghìn năm trước. Nhưng người ở đây đã ăn uống theo một lối riêng từ lâu trước đó.
Vùng sữa lớn nhất miền Bắc là nơi hợp nhất để hỏi: người ăn chay ở Việt Nam có uống sữa không?
Phần lớn tôn giáo dạy ăn chay bằng lời khuyên. Có một tôn giáo ở Tây Ninh ghi nó thành bậc, có số ngày cụ thể.

Chuỗi tiệm bánh mì chay thượng hạng tại TP.HCM. Công thức thuần chay, rau tươi mỗi ngày, năm tiệm mở 24h kể cả chủ nhật và ngày lễ. Miễn phí giao đơn từ 500.000đ trong bán kính 5km.
