Quảng Nam có hai nửa rất khác nhau: vùng đồng bằng ven biển với Hội An, Tam Kỳ, Điện Bàn; và vùng núi phía tây giáp Lào, nơi sinh sống của người Cơ Tu, Xê Đăng, Giẻ Triêng.
Ở vùng núi đó có núi Ngọc Linh, cao 2.598 mét, nằm giữa Quảng Nam và Kon Tum. Và trên núi này mọc một loài cây đã thay đổi đời sống của cả một vùng.
Sâm Ngọc Linh (Panax vietnamensis) được giới khoa học phát hiện năm 1973, tuy người Xê Đăng bản địa đã biết và dùng nó từ lâu — họ gọi là "cây thuốc giấu".
Cái tên nói lên nhiều: đây là thứ họ giấu, dùng khi ốm đau, và không nói cho người ngoài biết.
Sâm Ngọc Linh thuộc chi Panax — cùng chi với nhân sâm Triều Tiên và sâm Mỹ. Nhưng nó có hàm lượng saponin rất cao, và đặc biệt chứa hoạt chất majonoside-R2 với tỉ lệ lớn — chất gần như không có ở các loài sâm khác.
Điều kiện sống của nó thì khắt khe tới mức gần như không thể trồng đại trà:
Nghĩa là: muốn có sâm Ngọc Linh thì phải có rừng già. Không giữ rừng thì không có cây.
Đây là một trường hợp hiếm mà lợi ích kinh tế và bảo tồn đi cùng hướng: người trồng sâm buộc phải giữ rừng, vì rừng mất thì sâm chết. Nhiều cộng đồng Xê Đăng ở Nam Trà My nay vừa trồng sâm vừa giữ rừng vì lý do rất thực tế đó.
Quảng Nam còn nổi tiếng với quế Trà My — loại quế được đánh giá cao về hàm lượng tinh dầu, từng là mặt hàng xuất khẩu quan trọng của Đàng Trong.
Như đã nói ở bài Quảng Ngãi: quế nằm trong bộ quế - hồi - thảo quả làm nước dùng chay, và là gia vị tạo mùi mạnh mà không thuộc ngũ vị tân.
Nhân chuyện dược liệu, đây là câu hỏi thực tế mà nhiều người ăn chay trường gặp nhưng ít được nói tới.
Trong Phật giáo, giới luật về ăn uống không áp dụng cho thuốc men. Người giữ chay trường vẫn dùng thuốc chứa thành phần động vật khi cần chữa bệnh, và điều này được chấp nhận rộng rãi.
Lý do rất đơn giản: giữ gìn thân mạng cũng là một phần của việc tu. Người bệnh mà từ chối thuốc để giữ hình thức thì đi ngược lại tinh thần của chính giới luật đó.
Ngay ở bài Lý Sơn cũng đã nói: người kiêng ngũ vị tân vẫn dùng tỏi làm thuốc khi cần.
Có ba nhóm nên phân biệt:
| Nhóm | Cách xử lý thường gặp |
|---|---|
| Thuốc chữa bệnh | Dùng bình thường, không đắn đo |
| Thuốc bổ, thực phẩm chức năng | Có lựa chọn thay thế thì nên chọn loại thực vật |
| Thuốc ngâm rượu từ động vật | Phần lớn người ăn chay tránh; nhiều loại còn từ động vật hoang dã, là chuyện khác nữa |
Với người ăn chay trường lâu năm, đáng chú ý nhất là vitamin B12 đã nói ở bài Cầu Giấy — thứ gần như không có trong thực vật. Các chế phẩm B12 hiện nay chủ yếu sản xuất từ vi khuẩn lên men, nên phù hợp cả với người thuần chay.
Việt Nam có hàng nghìn loài cây thuốc, và phần lớn mọc trong rừng. Điều đó dẫn tới một hệ quả ít người nối lại:
Mất rừng là mất thuốc. Không chỉ mất những cây đã biết, mà mất cả những cây chưa ai kịp nghiên cứu. Sâm Ngọc Linh mãi tới năm 1973 mới được khoa học biết tới — không ai dám chắc trong rừng Việt Nam còn bao nhiêu thứ như thế.
Đây là một lý lẽ rất thực dụng để giữ rừng, bên cạnh những lý lẽ về đa dạng sinh học đã nói ở bài Sơn Trà và Đồng Tháp.
Làng rau Trà Quế ở Hội An trồng rau thơm theo cách riêng: bón bằng rong biển vớt từ đầm Trà Quế, không dùng phân hoá học.
Rau ở đây nhỏ lá nhưng mùi rất đậm — húng, quế, tía tô, ngò, diếp cá, rau răm. Đây là nguồn rau thơm cho các nhà hàng Hội An, và là ví dụ rõ về việc cách trồng quyết định mùi vị.
Với bếp chay, rau thơm quan trọng hơn người ta tưởng: nó là lớp hương mà món chay rất cần, và là thứ không thuộc ngũ vị tân nên bếp chùa dùng thoải mái.
Bánh Mì XANH tìm đối tác nhượng quyền ở các tỉnh thành — mô hình bánh mì chay 24 giờ, thực đơn gọn. Xem trang nhượng quyền Bánh Mì XANH.
Giới khoa học phát hiện năm 1973, nhưng người Xê Đăng bản địa đã biết và dùng từ lâu, gọi là "cây thuốc giấu" — thứ họ giấu, dùng khi ốm đau và không nói cho người ngoài.
Cần độ cao trên 1.800 mét, phải ở dưới tán rừng già vì không chịu nắng trực tiếp, cần lớp mùn dày do lá rụng nhiều đời, khí hậu mát ẩm quanh năm, và cây mọc rất chậm.
Vì cây chỉ sống được dưới tán rừng già — rừng mất thì sâm chết. Người trồng sâm buộc phải giữ rừng vì lý do kinh tế rất thực tế.
Được. Trong Phật giáo, giới luật về ăn uống không áp dụng cho thuốc men — giữ gìn thân mạng cũng là một phần của việc tu. Người bệnh từ chối thuốc để giữ hình thức là đi ngược tinh thần của chính giới luật.
Gelatin trong vỏ nang, dầu cá, glucosamine từ vỏ tôm cua, collagen từ da cá hoặc heo, vitamin D3 từ lông cừu, canxi từ vỏ sò. Phần lớn đều có bản thay thế từ thực vật, tảo hoặc khoáng.
Bón bằng rong biển vớt từ đầm Trà Quế, không dùng phân hoá học. Rau nhỏ lá nhưng mùi rất đậm — ví dụ rõ về việc cách trồng quyết định mùi vị.
Ba mươi năm đón khách quốc tế đã để lại một thứ hiếm thấy ở Việt Nam: thực đơn ghi rõ món nào không có gì.
Phật giáo vào Việt Nam khoảng hai nghìn năm trước. Nhưng người ở đây đã ăn uống theo một lối riêng từ lâu trước đó.
Vùng sữa lớn nhất miền Bắc là nơi hợp nhất để hỏi: người ăn chay ở Việt Nam có uống sữa không?
Phần lớn tôn giáo dạy ăn chay bằng lời khuyên. Có một tôn giáo ở Tây Ninh ghi nó thành bậc, có số ngày cụ thể.

Chuỗi tiệm bánh mì chay thượng hạng tại TP.HCM. Công thức thuần chay, rau tươi mỗi ngày, năm tiệm mở 24h kể cả chủ nhật và ngày lễ. Miễn phí giao đơn từ 500.000đ trong bán kính 5km.
