Châu Đốc nằm ở biên giới Tây Nam, nơi sông Hậu chảy vào Việt Nam. Thành phố này có hai thứ nổi tiếng cả nước, và chúng gần như đối lập nhau: một điểm hành hương khổng lồ và một vương quốc mắm.
Miếu Bà Chúa Xứ dưới chân núi Sam là điểm hành hương đông nhất Nam Bộ, đón khoảng vài triệu lượt người mỗi năm.
Lễ vía Bà diễn ra 22 tới 27 tháng 4 âm lịch, với nghi thức quan trọng nhất là lễ tắm Bà vào đêm 23 rạng 24 — tượng được lau bằng nước thơm và thay áo mới.
Khác với chùa — nơi người ta cầu bình an và tu tập — miếu Bà Chúa Xứ là nơi cầu làm ăn. Phần lớn khách là người buôn bán, chủ doanh nghiệp, người đi làm xa.
Có một tục rất riêng ở đây: vay tiền Bà. Người ta xin "vay" một khoản tượng trưng để làm ăn, và năm sau quay lại "trả" kèm lễ tạ.
Tục này nói lên bản chất thực dụng của tín ngưỡng dân gian Nam Bộ: quan hệ với thần linh được hình dung như một quan hệ có đi có lại, rõ ràng, sòng phẳng.
Đây là phần thú vị nhất, và nó nối với nhiều bài đã viết.
Tượng Bà Chúa Xứ là tượng đá sa thạch, ngồi, được thờ trong tư thế một người nữ mặc áo lộng lẫy.
Nhưng giới nghiên cứu từ lâu đã đặt vấn đề: xét về tạo hình và niên đại, pho tượng gốc nhiều khả năng là một tượng thần của văn hoá Óc Eo hoặc Khmer cổ, có thể là tượng một vị nam thần theo Ấn Độ giáo, niên đại khoảng thế kỷ 6.
Tượng được tìm thấy trên núi Sam và đưa xuống thờ. Qua thời gian, cộng đồng người Việt ở đây thờ pho tượng ấy như một nữ thần bảo hộ xứ sở, mặc áo, đội mão, và gọi là Bà Chúa Xứ.
Không, và đây là điểm đáng nói.
Loạt bài này đã gặp cùng hiện tượng nhiều lần:
Cách vận hành luôn giống nhau: người Việt tới vùng đất mới thì tiếp nhận cái đã có ở đó, đặt tên mới, và thờ tiếp — thay vì phá bỏ.
Ở bài Hương Trà đã gọi tên cách làm này: thêm vào chứ không thay thế. Miếu Bà Chúa Xứ là ví dụ lớn nhất và đông người nhất của nó.
Đây là chỗ cần nói thật vì nó khác các chùa.
Lễ ở miếu Bà Chúa Xứ có cả chay lẫn mặn. Lễ vật phổ biến gồm hương, hoa, trái cây, bánh trái — và heo quay nguyên con, thứ gắn liền với hình ảnh miếu Bà.
Có một thực tế ai tới đây cũng thấy: quanh miếu có dịch vụ cho thuê heo quay để dâng lễ — dâng xong thì trả lại, và con heo đó được dùng cho lượt khách sau.
Chuyện này gây nhiều ý kiến. Nhưng nhìn thẳng thì nó cho thấy một điều: bản thân người đi lễ cũng biết phần lễ vật ấy mang tính hình thức.
Rất đơn giản, và không ai cấm cản:
Nguyên tắc đã nói ở bài Tuyên Quang, Hương Trà và Vĩnh Phúc áp dụng nguyên vẹn ở đây: lễ chay luôn được nhận ở mọi ban, mọi nơi.
Quanh núi Sam còn có:
Kênh Vĩnh Tế đáng nhắc riêng: đây là công trình đào kênh bằng tay lớn nhất thời Nguyễn, làm trong điều kiện rừng thiêng nước độc, và số người chết trong quá trình đào là rất lớn.
Đặt cạnh kênh xáng Xà No ở bài Hậu Giang — đào bằng máy năm 1901 — thì thấy rõ khoảng cách: một bên đào bằng tay mất năm năm và rất nhiều sinh mạng, một bên đào bằng máy mất hai năm.
Nghịch lý dễ chịu: ở thủ phủ mắm lại rất dễ tìm đồ chay.
Lý do như đã nói ở bài Chợ Mới: An Giang là địa bàn của Phật giáo Hoà Hảo, cộng cộng đồng Phật tử và người Hoa đông. Quán chay có ở khắp thành phố, và lượng khách hành hương giữ chay trong chuyến đi rất lớn.
Bánh Mì XANH tìm đối tác nhượng quyền ở các tỉnh thành — mô hình bánh mì chay 24 giờ, thực đơn gọn. Xem trang nhượng quyền Bánh Mì XANH.
Ngày 22 tới 27 tháng 4 âm lịch, với nghi thức quan trọng nhất là lễ tắm Bà đêm 23 rạng 24 — tượng được lau bằng nước thơm và thay áo mới. Miếu đón khoảng vài triệu lượt người mỗi năm.
Là tượng đá sa thạch, và giới nghiên cứu cho rằng xét tạo hình và niên đại thì tượng gốc nhiều khả năng là tượng thần của văn hoá Óc Eo hoặc Khmer cổ, có thể là nam thần theo Ấn Độ giáo, khoảng thế kỷ 6.
Không. Đây là cách vận hành lặp lại khắp Việt Nam: người Việt tới vùng đất mới thì tiếp nhận cái đã có, đặt tên mới và thờ tiếp — thêm vào chứ không thay thế. Thiên Y A Na, Linh Sơn Thánh Mẫu, tháp Bà Ponagar đều vậy.
Dâng lễ chay — hương, hoa, trái cây, bánh, xôi chè — nhà miếu nhận bình thường. Heo quay là tục chứ không phải quy định. Ở chùa Tây An và các chùa quanh núi Sam thì lễ chay tuyệt đối.
Từ 1819 tới 1824, dài gần 90 km nối Châu Đốc với Hà Tiên, đào hoàn toàn bằng sức người trong điều kiện rừng thiêng nước độc, số người chết rất lớn. So với kênh xáng Xà No đào bằng máy năm 1901 chỉ mất hai năm.
Dễ bất ngờ, vì An Giang là địa bàn Phật giáo Hoà Hảo cộng cộng đồng Phật tử và người Hoa đông. Quán chay có khắp thành phố. Nhưng khi ăn ở quán thường thì phải hỏi cả "có mắm không" lẫn "có nước mắm không" — người bán phân biệt hai thứ đó.
Ba mươi năm đón khách quốc tế đã để lại một thứ hiếm thấy ở Việt Nam: thực đơn ghi rõ món nào không có gì.
Phật giáo vào Việt Nam khoảng hai nghìn năm trước. Nhưng người ở đây đã ăn uống theo một lối riêng từ lâu trước đó.
Vùng sữa lớn nhất miền Bắc là nơi hợp nhất để hỏi: người ăn chay ở Việt Nam có uống sữa không?
Phần lớn tôn giáo dạy ăn chay bằng lời khuyên. Có một tôn giáo ở Tây Ninh ghi nó thành bậc, có số ngày cụ thể.

Chuỗi tiệm bánh mì chay thượng hạng tại TP.HCM. Công thức thuần chay, rau tươi mỗi ngày, năm tiệm mở 24h kể cả chủ nhật và ngày lễ. Miễn phí giao đơn từ 500.000đ trong bán kính 5km.
